Đề bài: Từ đoạn trích Hòn đất của Anh Đức, anh/chị viết đoạn văn khoảng 5-7 dòng, nêu suy nghĩ của mình về cách ứng xử đối với sự hy sinh của thế hệ cha anh
(Lược phần đầu: Tiểu thuyết lấy bối cảnh tại Hòn Đất, một huyện thuộc tỉnh Kiên Giang tại đồng bằng Sông Cửu Long ngày nay. Đó là đầu những năm 1960, thời kỳ đầu trong cuộc đấu tranh chống lại để quốc Mỹ, khi miền Bắc ra sức xây dựng lại xã hội, tri viện cho miền Nam thì nhân dân trong ấy lại phải vật lộn đấu tranh với Mỹ.Trích đoạn sau đây kể về sự việc chị Sử bị địch bắt khi bò ra ngoài hạng để lấy nước đưa vào hang để sinh hoạt.)
[…]- Treo nó lên cây! Treo nó lên cây dừa ngã kia kìa, cho đồng bọn nó được ngó thấy! Ba bốn tên biệt kích xông tới, tùm lấy Sử, lỗi Sử dậy. Chúng dùng một sợi dây dài buộc thêm vào hai khuỷu tay đã bị trói của chị. Thằng Xăm co co cánh tay, dớn dác chạy tới ngắm nghía một cây dừa ngã xoãi chân trước mặt hang.Hắn nói:
– – Treo nó lên![…]
Sử nói: – Tụi mày treo tạo lên thì anh em tạo ở trong hang có thể ngó thấy tao, nhưng anh em tạo càng thêm căm thù tụi mày chứ không sợ tụi mày đâu! Lời nói của Sứ làm hai tên lính cầm mối dây ngần ngữ chưa kéo.
Thằng Năm tức giận nạt:
– Kéo!
Hai tên lính giật mình kéo vị mối dãy… Chúng còn ghi chân Sử để chị không vùng vẫy được. Lúc chân Sử đã bị kéo khỏi mặt đất, bọn chúng mới bỏ ra. Một tên không may bị Sứ xia trúng ngón chân vào mặt. Nó bưng mặt la lên:
– Con nhỏ này dữ quá!
Sử bị sợi dây kéo lên mỗi lúc một cao, lơ lửng, nghiêng nghiêng. Hai bắp tay trần trắng tươi của chị bị sợi dây rút ngược, trẻo ngoặt… Đây là đôi tay đẹp đẽ và mát rượi. Đây là đôi tay làm lụng và vén khéo. Đôi tay này đã có khi rụt rè, đã nhiều lần âu yếm, đã có lúc run lên ôm lấy chồng, ôm lấy con, mẹ và em, cô bác và đồng chỉ. Nên đôi tay đó bị trói ngoặt trông sao mà tàn nhẫn, trông mà uất, mà thương. Sợi dây tàn bạo cứ kéo lấy đôi tay, lôi sinh tấm thân mảnh khảnh. Trên tấm thân đó cái gì cũng mịn màng, từ mái tóc rủ gần tới gót chân, từ khuôn mặt tái đi vì đau đớn, từ bộ ngực căng căng sau lần áo lụa đen mỏng. Sợi dây tàn bạo kéo lên không trung người con gái xứ Hòn, người con gái miền Nam, đã một lần sinh hạ, ngóng trông, chung thủy. Ở đây, trong lúc này, cái gì cũng tàn bạo. Từ đường dây đó, từ những tên giặc đứng bên dưới đó, ngoại trừ ánh nắng mặt trời và cây cối. ánh nắng xuyên qua lá dừa mà gội đẫm mái tóc tốt dày của Sứ, gội từ đầu đến chân Sứ. Và làn gió sang xuân, và hơi thở của biển.
[…] Chị tự nhủ: “Bữa nay, có lẽ mình chết. Nhưng mình chỉ thấy tiếc chớ không ân hận, mắc cỡ gì cả… Tới phút này đối với Đảng, mình vẫn y nguyên, như chị Minh Khai, như Võ Thị Sáu… nên từ phút này trở đi, mình cũng phải giữ được như vậy… ” Bị treo lơ lửng giữa cây dừa lão ngã rạp, Sử luôn chuẩn bị tinh thần kiên trì cho tới cùng.Dàn ý đoạn văn nêu suy nghĩ của mình về cách ứng xử đối với sự hy sinh của thế hệ cha anh
1. Mở đoạn
-
Giới thiệu hình ảnh chị Sử trong Hòn Đất – biểu tượng cho sự kiên trung, bất khuất của thế hệ cha anh.
-
Nêu vấn đề: Cần có cách ứng xử đúng đắn trước sự hy sinh cao cả ấy.
2. Thân đoạn
a. Ý nghĩa sự hy sinh của thế hệ cha anh
-
Hy sinh tuổi trẻ, hạnh phúc riêng, thậm chí cả tính mạng vì độc lập dân tộc.
-
Là nền tảng để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình, tự do.
b. Cách ứng xử cần có
-
Biết ơn, trân trọng và tưởng nhớ bằng thái độ chân thành.
-
Sống xứng đáng: học tập, lao động, cống hiến cho xã hội.
-
Giữ gìn truyền thống, bảo vệ Tổ quốc, lan tỏa tinh thần yêu nước.
-
Phê phán lối sống thờ ơ, vô cảm với lịch sử dân tộc.
3. Kết đoạn
-
Khẳng định: Sự biết ơn phải được thể hiện bằng hành động cụ thể trong cuộc sống hôm nay.
Đoạn văn nêu suy nghĩ của mình về cách ứng xử đối với sự hy sinh của thế hệ cha anh (Mẫu 1)
Hình ảnh chị Sử bị treo lên cây dừa mà vẫn kiên cường không khuất phục đã cho thấy sự hy sinh anh dũng của thế hệ cha anh trong kháng chiến. Trước những mất mát ấy, điều trước hết chúng ta cần có là lòng biết ơn sâu sắc. Biết ơn không chỉ thể hiện qua lời tri ân trong những ngày kỷ niệm mà còn ở sự trân trọng quá khứ, gìn giữ ký ức lịch sử. Mỗi người trẻ hôm nay cần ý thức rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Vì vậy, sống nghiêm túc, có trách nhiệm với bản thân và đất nước chính là cách thiết thực để đáp lại sự hy sinh ấy.

Đoạn văn nêu suy nghĩ của mình về cách ứng xử đối với sự hy sinh của thế hệ cha anh (Mẫu 2)
Sự kiên trung của chị Sử tiêu biểu cho tinh thần bất khuất của bao người đã ngã xuống vì Tổ quốc. Đứng trước những hy sinh ấy, thế hệ hôm nay không được phép thờ ơ hay lãng quên. Chúng ta cần học tập tinh thần dũng cảm, ý chí bền bỉ và lòng trung thành với lý tưởng cao đẹp. Trong thời bình, cách tri ân ý nghĩa nhất là ra sức học tập, rèn luyện đạo đức và đóng góp cho cộng đồng. Khi mỗi người biết sống có ích, đất nước sẽ ngày càng phát triển, xứng đáng với những gì cha anh đã đánh đổi.
