Đề bài: Viết đoạn văn suy nghĩ về sự cần thiết của lời cảm ơn.
Dàn ý Đoạn văn suy nghĩ về sự cần thiết của lời cảm ơn
A. Mở đoạn:
- Giải thích vì sao phải cảm ơn? Và cảm ơn có tác dụng gì?
- Giới thiệu tầm quan trọng của việc cảm ơn đối với cuộc sống của chúng ta hiện nay
B. Thân đoạn:
1. Cảm ơn là một đạo lý lâu đời
- Người Việt Nam ta xưa nay rất coi trọng tình trọng nghĩa, ngay thẳng, biết nói cảm ơn khi nhận ơn, biết xin lỗi khi mắc lỗi. Đó là một nguyên tắc đạo đức.
- Có thể lời cảm ơn được nhiều người coi là sáo rỗng, nhưng nó như một nhịp cầu gắn kết con người lại với nhau. Lời cảm ơn chí ít thì cũng đã bày tỏ được tấm lòng của người được giúp đỡ với người giúp đỡ người khác. Chỉ bấy nhiêu thôi mà đã cảm thấy ấm lòng.
- Tại sao phải cảm ơn: Để lương tâm được thanh thản…. Đơn giản mình nhận ơn của người khác thì mình phải cảm ơn.
- Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như mỗi chúng ta không biết cảm ơn? (khi đó liệu mọi người còn dám giúp đỡ ta không?)
2. Thực trạng
- Các bạn trẻ thờ ơ, vô cảm với người khác.
- Tại sao lại có thực trạng này: Do đời sống thị trường khiến người ta bớt quan tâm đến nhau, tính toán nhiều hơn. Sinh ra trong xã hội đó, thế hệ trẻ ngày nay ít nhiều bị ảnh hưởng.
- Biểu hiện (nêu biểu hiện đời sống).
- Tác hại của lối sống này: Nó tạo ra những con người chai lỳ, vô cảm, khiến cho xã hội mất đi sự gắn kết, lẻ tẻ, rời rạc.
3. Đưa ra giải pháp:
-
- Chúng ta cần học tập rèn luyện bản thân, biết những điều hay lẽ phải qua đó có những hành động tốt, đẩy lùi những căn bệnh vô cảm. Hãy nói lời cảm ơn để gắn kết yêu thương.
C. Kết đoạn: Khẳng định lại một lần nữa tầm quan trọng của cảm ơn.

Đoạn văn suy nghĩ về sự cần thiết của lời cảm ơn (Mẫu 1)
Từ lâu, văn hóa ứng xử đã trở thành thước đo quan trọng để đánh giá nhân cách con người. Trong đó, lời “cảm ơn” là một biểu hiện đẹp, thể hiện sự văn minh, lịch sự trong quan hệ xã hội. “Cảm ơn” chính là cách ta bày tỏ lòng biết ơn, sự trân trọng trước lời nói, hành động hay sự giúp đỡ của người khác. Chỉ một lời nói ngắn gọn nhưng đủ để khiến người nghe cảm thấy ấm áp, hài lòng vì tấm lòng của họ được ghi nhận. Tuy nhiên, đáng buồn là ngày nay, văn hóa “cảm ơn” đang dần bị lãng quên. Nhiều người vì mải chạy theo guồng quay hối hả của cuộc sống mà trở nên vô tâm, coi nhẹ những điều tưởng chừng nhỏ bé. Có khi họ chỉ gật đầu thay lời cảm ơn, thậm chí im lặng như thể sự giúp đỡ kia là điều tất nhiên phải có. Điều này vô tình làm nhạt nhòa đi sự gắn kết giữa con người với nhau. Vì thế, mỗi chúng ta hãy tập cho mình thói quen nói lời “cảm ơn” đúng lúc. Đó không chỉ là hành vi lịch sự mà còn là sợi dây gắn kết tình người, giúp các mối quan hệ trở nên thân thiện và tốt đẹp hơn.
Đoạn văn suy nghĩ về sự cần thiết của lời cảm ơn (Mẫu 2)
Bạn có bao giờ tự hỏi mình đã nói lời cảm ơn bao nhiêu lần chưa? Lời cảm ơn là một trong những cách biểu lộ tình cảm chân thành nhất, xuất phát từ trái tim và sự biết ơn sâu sắc đối với người khác. Nó không chỉ thể hiện sự lễ phép, tôn trọng mà còn phản ánh nhân cách và nét đẹp văn hóa ứng xử của mỗi người. Dù chỉ là một lời nói ngắn gọn nhưng “cảm ơn” có thể đem lại niềm vui, sự hài lòng và khiến các mối quan hệ trở nên thân thiện, gắn bó hơn. Thế nhưng, trong nhịp sống hiện đại, nhiều người lại xem nhẹ lời cảm ơn, thậm chí coi đó là điều không cần thiết. Thực chất, lời cảm ơn hiện diện ở khắp nơi: khi bạn được bạn bè giúp đỡ, khi được người lạ chỉ đường, hay đơn giản là gửi lời tri ân đến cha mẹ vì đã nuôi dưỡng, dạy dỗ mình. Cảm ơn không chỉ dành cho những điều thuận lợi, mà còn cho cả những thử thách, bởi nhờ đó ta học hỏi, trưởng thành và mạnh mẽ hơn. Vì vậy, mỗi chúng ta đừng bao giờ quên trao đi lời cảm ơn đúng lúc. Đó là chiếc chìa khóa mở ra yêu thương, sự tử tế và làm cho cuộc sống này trở nên tốt đẹp hơn.
Đoạn văn suy nghĩ về sự cần thiết của lời cảm ơn (Mẫu 3)
Trong cuộc sống hàng ngày, văn hóa cảm ơn đã trở thành một nét đẹp đáng quý của con người từ xưa đến nay. Vậy cảm ơn là gì? Cảm ơn là cách thể hiện tình cảm, thái độ biết ơn, lễ phép, tôn trọng đối với những người xung quanh. Văn hóa cảm ơn được hình thành nên từ chính những hành động, cử chỉ, lời nói cảm ơn của con người. Và dần dần nó đã trở thành nét đẹp văn hóa lâu đời cần giữ gìn và phát huy của dân tộc. .. Lời cảm ơn dù chỉ là bé nhỏ nhưng đôi khi lại là thước đo đánh giá được nhân phẩm của một con người.Bởi văn hóa cảm ơn không chỉ khiến cho xã hội tốt đẹp hơn, mà còn trau dồi cho bản thân mỗi con người sự trưởng thành, lối cư xử lịch sự, tử tế. Dù chỉ là hành động rất nhỏ nhưng với sự chân thành và tôn trọng nó lại trở thành một điều rất ý nghĩa. Thế giới sẽ đẹp hơn rất nhiều nếu ta biết cảm ơn ta biết trân trọng những thành quả mà người khác đã làm cho ta. Nét đẹp của lối sống này diễn ra thường xuyên biểu hiện ở lời nói, cử chỉ, hành động và nằm ngay trong chính tình cảm của mỗi người. Ta nói cảm ơn bạn bè vì đã giúp đỡ, cảm ơn một người lạ vì họ giúp ta nhặt đồ hay đơn giản là cảm ơn bố mẹ vì đã sinh ra và nuôi nấng ta trưởng thành. Bản thân là một học sinh, là một phần tử của xã hội, vì một cộng đồng tử tế, gắn kết, văn minh, tôi và bạn đừng ngần ngại trao đi những lời cảm ơn trân thành, để nhận lại yêu thương.
Đoạn văn suy nghĩ về sự cần thiết của lời cảm ơn (Mẫu 4)
Trong cuộc sống vô vàn khó khăn, chúng ta vẫn thường nhận được sự giúp đỡ. Khi đó, ta nói lời cảm ơn như một sự biểu thị cho lòng cảm kích với người đã giúp đỡ mình. Đó là một câu nói rất quen thuộc, thể hiện đạo lí “Uống nước nhớ nguồn” của người Việt. Ta có thể bắt gặp lời cảm ơn ở bất cứ đâu: ở ngoài đường, trong trường học, nơi công cộng,… Ta cảm ơn bác bảo vệ vì đã trông xe và dắt xe hộ chúng ta; cảm ơn cô bán hàng vì món ăn ngon; cảm ơn bố mẹ vì đã có công sinh thành và nuôi dưỡng chúng ta lên người;… Người biết nói những lời như vậy phải là người văn minh, lịch sự. Lời cảm ơn tuy nhỏ bé nhưng đó chính là chất keo gắn kết cộng đồng. Người nhận được câu nói ấy sẽ thấy rằng sự giúp đỡ của mình là có ích. Khi đó, người nói lời cảm ơn cũng thể hiện được sự cảm kích chân thành. Thế nên những lời cảm ơn rất quan trọng trong cuộc sống, giúp những trái tim xích lại gần nhau, khiến cho thế giới ngày một tốt đẹp hơn.
