Đề bài: Hãy viết một đoạn văn (khoảng 15 câu) ghi lại cảm xúc của em sau khi đọc bài thơ “Cây đa” của tác giả Trần Đăng Khoa.
CÂY ĐA
Làng em có cây đa
Bên mương nước giữa đồng
Lá xanh dòng nước bạc
Biển lúa vàng mênh môngCây đa gọi gió đến
Cây đa vẫy chim về
Đa mỗi ngày một lớn
Và nuôi thêm nhiều veDưới bóng đa, con trâu
Thong thả nhai hương lúa
Đủng đỉnh đàn bò về
Lông hồng như đốm lửaTrưa nắng lóe trên đầu
Các bác làm nghỉ mát
Vòm đa rì rào xanh
Ve kêu, muôn lá quạt…
Dàn ý Đoạn văn ghi lại cảm xúc của em sau khi đọc bài thơ Cây đa của tác giả Trần Đăng Khoa
* Mở đoạn: Giới thiệu tác giả Trần Đăng Khoa và bài thơ “Cây đa”; nêu ấn tượng, cảm xúc chung về bài thơ.
* Thân đoạn:
– Nêu cảm xúc về nội dung bài thơ:
+ Lời giới thiệu đầy tự hào về cây đa quê hương: “Làng em có cây đa” và khung cảnh làng quê yên bình, đầy màu sắc tươi sáng: “lá xanh”, “nước bạc”, “lúa vàng”.
+ Yêu mến, ca ngợi cây đa là nơi quy tụ, che chở, nuôi dưỡng sự sống phong phú của thiên nhiên làng quê: “gọi gió đến”, “vẫy chim về”, “nuôi thêm nhiều ve”.
+ Gắn bó, tự hào vì cây đa chứng kiến cuộc sống hằng ngày và cho bóng mát: dưới bóng đa, trâu nằm nghỉ, bò đi về, người nông dân nghỉ ngơi sau giờ làm việc.
– Nêu cảm xúc về nghệ thuật của bài thơ:
+ Thể thơ 5 chữ giản dị, ngắn gọn góp phần thể hiện tình cảm chân thành, mộc mạc của nhân vật trữ tình.
+ Biện pháp nhân hoá đặc sắc khiến hình ảnh cây đa trở nên sinh động, có hồn, gần gũi gắn bó với người dân nông thôn.
+ Từ láy gợi hình gợi cảm: “mênh mông”, “thong thả”, “đủng đỉnh” miêu tả không gian làng quê yên bình.
* Kết đoạn:
– Ấn tượng về tình cảm của nhân vật trữ tình thể hiện trong bài thơ: niềm tự hào, tình yêu với cây đa quê hương.
– Thể hiện suy nghĩ của bản thân: thêm yêu quê hương, trân trọng và giữ gìn những vẻ đẹp bình dị của quê hương.

Đoạn văn ghi lại cảm xúc của em sau khi đọc bài thơ Cây đa của tác giả Trần Đăng Khoa
Đọc bài thơ Cây đa của Trần Đăng Khoa, em cảm nhận được vẻ đẹp bình dị mà vô cùng thân thiết của quê hương. Hình ảnh cây đa hiện lên mộc mạc, sừng sững giữa cánh đồng lúa vàng, bên dòng mương trong xanh như một biểu tượng quen thuộc của làng quê Việt Nam. Cây không chỉ là cảnh quan thiên nhiên mà còn là người bạn gắn bó với bao thế hệ: gọi gió về, vẫy chim đến, che mát cho đàn trâu, đàn bò thong dong nhẩn nha gặm cỏ. Trong bóng rợp của cây, những người nông dân vất vả sau buổi đồng áng lại có nơi nghỉ ngơi, lắng nghe tiếng ve ngân rộn rã, cảm nhận sự dịu mát mà thiên nhiên ban tặng. Cây đa như một phần của đời sống, vừa gần gũi vừa thiêng liêng, gợi nhớ tuổi thơ êm đềm, gợi nhớ những kỉ niệm gắn bó với làng quê yên bình. Qua cách miêu tả hồn nhiên mà sâu sắc, nhà thơ đã gửi gắm tình yêu tha thiết với quê hương, với cảnh vật bình dị nơi thôn dã. Đọc xong bài thơ, em càng thêm trân trọng những giá trị giản dị quanh mình và thấy trong lòng dâng lên một niềm tự hào về quê hương đất nước. Cây đa trong thơ Trần Đăng Khoa không chỉ là bóng mát che chở mà còn là ký ức tuổi thơ, là biểu tượng của làng quê Việt Nam – nơi nuôi dưỡng tình yêu quê hương đất nước trong mỗi con người.
