Đề bài: Viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) nêu cảm nhận của mình về đoạn thơ.
Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa
Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa…
Chiều nay con chạy về thăm Bác
Ướt lạnh vườn rau, mấy gốc dừa!
Con lại lần theo lối sỏi quen
Đến bên thang gác, đứng nhìn lên
Chuông ôi chuông nhỏ còn reo nữa?
Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn!
Bác đã đi rồi sao, Bác ơi!
(Trích Bác ơi! – Tố Hữu)
Dàn ý đoạn văn cảm nhận về đoạn thơ trong bài Bác ơi của Tố Hữu
1. Mở bài
Giới thiệu được tác giả, tác phẩm và đoạn thơ cần phần phân tích. Nêu khái quát ấn tượng về đoạn thơ.
2. Thân bài
– Phân tích nội dung chủ đề, những nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật và hiệu quả thẩm mĩ của nó.
* Nội dung đoạn văn thể hiện được các ý:
+Mô tả cảnh vật và tâm trạng trong đoạn thơ
-“Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa / Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa…”:
Ý nghĩa: Mô tả không khí tang thương và sự đau buồn trong thời khắc đưa tiễn Bác. Nước mắt và mưa gợi sự tiễn biệt, xót thương nghẹn ngào đến quặn thắt trước sự mất mát lớn lao của toàn dân tộc khi không còn Bác.

-“Chiều nay con chạy về thăm Bác / Ướt lạnh vườn rau, mấy gốc dừa!”:
Ý nghĩa: Hình ảnh chiều tối, vườn rau ướt lạnh thể hiện sự lạnh lẽo, vắng lặng và hiu hắt buồn bao trùm cả không gian khi không còn Bác. Sự trở về của người con thể hiện lòng kính trọng và nỗi nhớ nhung, tiếc thương vô hạn.
+ Cảm xúc và ký ức gắn bó
-“Con lại lần theo lối sỏi quen / Đến bên thang gác, đứng nhìn lên”:
Ý nghĩa: Hành động lần theo lối cũ gợi nhớ về những kỷ niệm và thói quen đã gắn bó. Lối sỏi quen thể hiện sự gắn bó sâu sắc với không gian và con người nơi đây.
-“Chuông ôi chuông nhỏ còn reo nữa? / Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn!”:
Ý nghĩa: Sự vắng lặng của căn phòng và việc chuông còn reo nhưng không còn ánh sáng biểu hiện sự trống vắng và thiếu vắng của Bác. Hình ảnh phòng lặng lẽ và rèm buông tạo nên một không gian u buồn, mất mát.
+ Không dám tin vào sự thật mất Bác
“Bác đã đi rồi sao, Bác ơi!”:
Ý nghĩa: Câu hỏi tu từ thể hiện nỗi đau không thể chấp nhận được sự ra đi của Bác. Đây là biểu hiện của nỗi buồn và sự mất mát lớn lao, gợi lên lòng tiếc thương sâu sắc.
->Ý nghĩa chung:- Đoạn thơ thể hiện niềm kính trọng, nỗi buồn đau, xót thương nghẹn ngào của nhà thơ, và đây cũng là tâm trọng, tiếng lòn của toàn dân Việt Nam trong thời khắc tiễn biệt Người.
3. Kết bài
Đánh giá được một số nét đặc sắc nghệ thuật của đoạn thơ: về thể thơ, vần, nhịp, hình ảnh, biện pháp tu từ…
Đoạn văn cảm nhận về đoạn thơ trong bài Bác ơi của Tố Hữu
Trong nền văn học Việt Nam hiện đại, Tố Hữu là lá cờ đầu của thơ ca cách mạng với những vần thơ giàu cảm xúc và mang hơi thở của thời đại. “Bác ơi!” được ông viết ngay sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời, là tiếng khóc nức nở, đau thương của cả dân tộc. Đoạn thơ trích thể hiện sâu sắc tâm trạng mất mát ấy. Mở đầu bằng hình ảnh song đôi giữa nước mắt con người và mưa của đất trời: “Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa…”, nhà thơ đã khắc họa không khí tang thương bao trùm non sông. Thiên nhiên như cũng nghẹn ngào, khóc tiễn biệt vị lãnh tụ kính yêu. Chiều nay trở về thăm Bác, hình ảnh “vườn rau, mấy gốc dừa” hiện ra thân thuộc mà nay bỗng trở nên lạnh lẽo, hiu hắt. Không gian giản dị nơi Bác sống gợi nhắc biết bao kỷ niệm. Bởi thế, người con mới “lần theo lối sỏi quen”, đứng lặng dưới bậc thang gác – nơi từng có ánh mắt hiền hậu của Bác chờ đón. Nhưng giờ đây chỉ còn “phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn”, tất cả như xác nhận sự thật Bác đã đi xa, để lại khoảng trống không gì bù đắp được. Câu cảm thán “Bác đã đi rồi sao, Bác ơi!” vang lên như tiếng nức nở bật ra từ tận đáy lòng, vừa là nỗi đau riêng của nhà thơ, vừa là tiếng lòng của hàng triệu trái tim Việt Nam. Với hình ảnh giản dị mà giàu sức gợi, nhịp thơ nghẹn ngào, Tố Hữu đã dựng lại khoảnh khắc tiễn biệt thiêng liêng, ghi sâu tình cảm kính yêu vô hạn đối với Bác Hồ kính yêu.
