Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận (200 chữ) phân tích tâm trạng của nhân vật bà Doãn qua đoạn trích Chợ kí ức ở của nhà văn Trần Thị Ngọc Tú
Dàn ý đoạn văn nghị luận (200 chữ) phân tích tâm trạng của nhân vật bà Doãn qua đoạn trích Chợ kí ức ở của nhà văn Trần Thị Ngọc Tú
1. Mở đoạn
-
Giới thiệu truyện Chợ kí ức của Trần Thị Ngọc Tú.
-
Nêu vấn đề: tâm trạng phức tạp, giàu chiều sâu của nhân vật bà Doãn khi đối diện “chợ kí ức”.
2. Thân đoạn
-
Niềm vui, xúc động khi quá khứ sống dậy qua những món hàng quen thuộc.
-
Nỗi xót xa, hụt hẫng khi nhận ra thời gian trôi qua, người thân đã mất.
-
Sự cô đơn trong hiện tại: chỉ còn bà đối diện với kí ức.
-
Nghệ thuật: miêu tả tâm lí tinh tế, hình ảnh giàu biểu tượng, giọng văn trầm lắng.
3. Kết đoạn
-
Đánh giá: tâm trạng bà Doãn thể hiện giá trị thiêng liêng của kí ức và nỗi cô đơn của con người trước dòng chảy thời gian.
Đoạn văn nghị luận (200 chữ) phân tích tâm trạng của nhân vật bà Doãn qua đoạn trích Chợ kí ức ở của nhà văn Trần Thị Ngọc Tú (Mẫu 1)
Trong đoạn trích Chợ kí ức, tâm trạng bà Doãn hiện lên với nhiều cung bậc đan xen giữa vui và buồn. Sự xuất hiện của “chợ” với những món hàng quen thuộc đã đánh thức trong bà cả một miền quá khứ xa xôi. Bà như được sống lại những năm tháng cũ, khi gia đình còn đủ đầy, khi người chồng vẫn bên cạnh. Niềm vui ấy không ồn ào mà lặng lẽ, thể hiện qua ánh mắt chăm chú và sự nâng niu từng kỉ niệm. Tuy nhiên, càng hồi tưởng, bà càng thấm thía sự mất mát của hiện tại. Thời gian đã cuốn đi những người thân yêu, chỉ còn lại mình bà đứng giữa chợ và dòng kí ức. Sự giao thoa giữa quá khứ và hiện tại khiến tâm trạng bà vừa ấm áp vừa se sắt. Qua đó, tác giả khắc họa sâu sắc nỗi lòng của một con người già nua sống bằng hoài niệm.

Đoạn văn nghị luận (200 chữ) phân tích tâm trạng của nhân vật bà Doãn qua đoạn trích Chợ kí ức ở của nhà văn Trần Thị Ngọc Tú (Mẫu 2)
Tâm trạng bà Doãn trong “chợ kí ức” mang màu sắc hoài niệm sâu đậm. Những hình ảnh quen thuộc của phiên chợ gợi lại cả một thời thanh xuân tươi đẹp nhưng đã lùi xa. Bà không chỉ nhìn thấy món hàng mà còn nhìn thấy bóng dáng người chồng quá cố, những ngày tháng gia đình sum họp. Niềm vui khi kí ức trở về nhanh chóng nhường chỗ cho nỗi xót xa vì tất cả chỉ còn là quá khứ. Cảm xúc ấy được thể hiện qua giọng nói nghèn nghẹn và ánh mắt xa xăm của bà. Hiện tại hiện lên lặng lẽ, trống trải, đối lập với quá khứ ấm áp. Qua tâm trạng bà Doãn, nhà văn cho thấy kí ức vừa là điểm tựa tinh thần vừa là nỗi đau khi con người phải đối diện với sự chia lìa của thời gian.
