Từ khát vọng ngược miền quá khứ của nhân vật trữ tình tôi trong bài thơ Ngược miền quá khứ, anh/chị hãy rút ra bài học cho bản thân (trình bày khoảng 5-7 dòng)

Đề bài: Từ khát vọng ngược miền quá khứ của nhân vật trữ tình tôi trong bài thơ Ngược miền quá khứ, anh/chị hãy rút ra bài học cho bản thân (trình bày khoảng 5-7 dòng)

“Cái vầng sáng bồn chồn thương nhớ đó
Cứ đêm đêm nhắc nhở gọi ta về…”
Câu thơ cũ niu ổn thời đại
Thắp lửa tượng đài “Dáng đứng Việt Nam “
Tóc mẹ trắng thương một đời muối trắng
nước mắt cạn khô ngập chiều biển mặn
bàn chân cha sủi tăm lịch sử
máu xương sông núi cõi bờ.
Bưng chén cơm ăn
dậy hương ngày mới
Nào, gánh nặng lên vai
vị đắng ngày qua
Ta cùng bay
còn vương đầu lưỡi
Ngược miền quá khứ!
có lẽ nào tôi ơi, quá khứ ngàn cân cánh thời gian mỏng dính tôi loay hoay đong đếm những mất còn
Lịch sử khóc cười khuất chìm
quăng quật dầu là thế, con đường trước mặt.
Nào, gánh nặng lên vai
Ta cùng bay
Ngược miên quá khứ!
(Ngược miền quá khứ – Nguyễn Bính Hồng Cầu, Tạp chí của Hội Nhà văn Việt Nam, Số 10.2012)

Dàn ý đoạn văn rút ra bài học cho bản thân từ khát vọng ngược miền quá khứ của nhân vật trữ tình tôi trong bài thơ Ngược miền quá khứ

1. Mở đoạn

  • Giới thiệu khát vọng “ngược miền quá khứ” trong bài thơ.

  • Khẳng định: đó không phải hoài cổ mà là hành trình tìm về cội nguồn, lịch sử.

2. Thân đoạn

  • Quá khứ gắn với cha mẹ, nhân dân, lịch sử đấu tranh và hi sinh.

  • Hiểu quá khứ để trân trọng hiện tại: hòa bình, độc lập hôm nay.

  • Từ đó rút ra bài học về lòng biết ơn, trách nhiệm cá nhân.

3. Kết đoạn

  • Liên hệ bản thân: sống tốt hơn, có ý thức cống hiến để xứng đáng với quá khứ.

Từ khát vọng ngược miền quá khứ của nhân vật trữ tình tôi trong bài thơ Ngược miền quá khứ, anh/chị hãy rút ra bài học cho bản thân (trình bày khoảng 5-7 dòng)

Đoạn văn rút ra bài học cho bản thân từ khát vọng ngược miền quá khứ của nhân vật trữ tình tôi trong bài thơ Ngược miền quá khứ (Mẫu 1)

Từ khát vọng “ngược miền quá khứ” của nhân vật trữ tình, em nhận ra bài học sâu sắc về lòng biết ơn cội nguồn. Quá khứ trong bài thơ không xa xôi mà hiện lên qua tóc mẹ bạc trắng, bàn chân cha in dấu lịch sử, qua máu xương của bao thế hệ đã ngã xuống. Nhìn về quá khứ là để hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng hi sinh to lớn. Vì thế, mỗi người trẻ cần học cách trân trọng những giá trị đang có, không thờ ơ, vô cảm trước lịch sử dân tộc. Biết ơn không chỉ là cảm xúc mà phải trở thành ý thức sống thường trực. Đó là nền tảng để con người sống nhân văn và có chiều sâu hơn.

Đoạn văn rút ra bài học cho bản thân từ khát vọng ngược miền quá khứ của nhân vật trữ tình tôi trong bài thơ Ngược miền quá khứ (Mẫu 2)

Khát vọng “ngược miền quá khứ” giúp em hiểu rằng sống trong hiện tại không thể tách rời lịch sử. Nhân vật “tôi” trở về quá khứ để đối diện với những mất mát, đau thương, từ đó nhận ra “gánh nặng” mà thời gian để lại trên vai thế hệ hôm nay. Bài học rút ra là mỗi người phải sống có trách nhiệm với những gì mình đang thừa hưởng. Sự thờ ơ với quá khứ sẽ khiến con người sống hời hợt, thiếu phương hướng. Khi hiểu lịch sử, ta biết mình đang đứng ở đâu và cần đi về đâu. Đó chính là cách để hiện tại trở nên có ý nghĩa hơn.

Đoạn văn rút ra bài học cho bản thân từ khát vọng ngược miền quá khứ của nhân vật trữ tình tôi trong bài thơ Ngược miền quá khứ (Mẫu 3)

Từ bài thơ, em nhận ra rằng lòng biết ơn cần được chuyển hóa thành hành động cụ thể. Nhân vật trữ tình không chỉ hoài niệm mà còn tự nhắc mình “gánh nặng lên vai” để bước tiếp con đường phía trước. Điều đó gợi cho em bài học về trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc học tập, rèn luyện và cống hiến. Sống tốt, sống tử tế chính là cách tri ân thiết thực nhất với quá khứ. Không cần những việc lớn lao, chỉ cần làm tròn bổn phận của mình trong học tập và cuộc sống. Khi mỗi cá nhân sống có trách nhiệm, quá khứ sẽ không bị lãng quên.

Đoạn văn rút ra bài học cho bản thân từ khát vọng ngược miền quá khứ của nhân vật trữ tình tôi trong bài thơ Ngược miền quá khứ (Mẫu 4)

Khát vọng “ngược miền quá khứ” còn nhắc nhở em phải biết giữ gìn bản sắc và giá trị tinh thần của dân tộc. Trong dòng chảy gấp gáp của xã hội hiện đại, con người rất dễ quên đi những điều đã làm nên căn cước của mình. Trở về quá khứ là để hiểu mình đến từ đâu, từ đó sống vững vàng hơn giữa hiện tại nhiều biến động. Bài học em rút ra là cần cân bằng giữa hội nhập và gìn giữ truyền thống. Chỉ khi trân trọng quá khứ, con người mới có đủ nền tảng để bước tới tương lai. Đó cũng là cách sống sâu sắc và có ý nghĩa nhất.

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online