Viết đoạn văn cảm nhận của em về hình ảnh người bố trong truyện Bố tôi của Nguyễn Ngọc Thuần

Đề bài: Viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ), nêu cảm nhận của em về hình ảnh người bố trong truyện Bố tôi của Nguyễn Ngọc Thuần.

Dàn ý đoạn văn cảm nhận của em về hình ảnh người bố trong truyện Bố tôi của Nguyễn Ngọc Thuần

– Giới thiệu truyện ngắn “Bố tôi” của nhà văn Nguyễn Ngọc Thuần.

– Nêu khái quát chung về nhân vật: Truyện đã xây dựng thành công hình ảnh người bố – một người đàn ông miền núi chất phác, hiền hậu, hết lòng yêu thương con, trân trọng tình cảm gia đình

1. Hình ảnh người cha miền núi nghèo, tần tảo, vất vả, một nắng hai sương làm nương rẫy ở trên vùng núi cao và không có điều kiện để đi học

+ Còn bố tôi từ một vùng núi cao xa xôi

+ Đi chân đất xuống núi

+ Không biết chữ

+ Cha con xa nhau chỉ có cách liên lạc là qua những bức thư

+ Đối với người dân miền núi, nuôi con học đại học không phải là việc dễ dành nhưng ông vẫn cố gắng hết mình cho con theo học đại học

2. Một người cha yêu con, tinh tế, thấu hiểu tâm tư tình cảm của con

+ Một người cha luôn quan tâm, dõi theo con: Cuối mỗi tuần, bao giờ ông cũng mặc chiếc áo phẳng phiu nhất, đi chân đát xuống núi, rẽ vào buuw điện để nhận lá thư con gửi

+ Một người cha trân trọng, nâng niu tất cả những gì thuộc về con: Rồi ông lấy lại lá thư, xếp vào trong tủ cùng những lá thư trước, những lá thư được bóc ra nhìn ngắm, chạm vào mặt rồi cất đi, không thiếu một lá, ngay cả những lá thư đầu tiên nét chữ còn nôn nớt

+ Một người cha tinh tế, thấu hiểu được những tâm tư, tình cảm, suy nghĩ của con mình: Ông không biết chữ, không đọc được những dòng thư con viết những bằng trái tim giàu tình yêu thương, ông lại biết con muốn nói những gì, cảm nhận được tình yêu, nỗi nhớ nhà, nhớ người thân của con

3. Đặc sắc về hình thức nghệ nghệ thuật

– Xây dựng nhân vật chủ yếu qua ngoại hình, hành động, lời nói

– Cách kể chuyện bằng ngôi thứ nhất làm cho câu chuyện chân thực, sinh động, nhân vật dễ bộc lộ cảm xúc.

– Khẳng định lại đặc điểm nhân vật

– Cảm nghĩ của bản thân và hành động .

Đoạn văn cảm nhận của em về hình ảnh người bố trong truyện Bố tôi của Nguyễn Ngọc Thuần (Mẫu 1)

Trong truyện ngắn “Bố tôi” của Nguyễn Ngọc Thuần, hình ảnh người bố hiện lên thật mộc mạc mà đầy xúc động. Ông không phải là một người đàn ông giàu sang hay quyền lực, chỉ lặng lẽ gắn bó với công việc sửa đồng hồ giản dị giữa cuộc sống đời thường. Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài ít nói, trầm lặng ấy là một trái tim giàu yêu thương và đong đầy sự quan tâm dành cho con trai mình. Ông không giỏi bày tỏ cảm xúc bằng lời, nhưng từng hành động đều chứa đựng sự lo lắng và hy sinh thầm lặng: những lần thức khuya làm việc, những niềm vui nhỏ ông dành trọn cho con, hay những giây phút ông âm thầm đứng phía sau để con tự tin bước đi. Người bố ấy không cần những lời hứa hoa mỹ mà chỉ cần được thấy con bình yên và trưởng thành. Qua nhân vật người bố, tác giả muốn tôn vinh tình phụ tử thiêng liêng – một thứ tình cảm ít khi được nói ra nhưng lại bền bỉ và sâu sắc vô cùng. Đó chính là tình yêu giản dị mà ấm áp, là điểm tựa vững chắc giúp mỗi đứa trẻ lớn lên và hướng tới những điều tốt đẹp hơn trong cuộc sống.

Đoạn văn cảm nhận của em về hình ảnh người bố trong truyện Bố tôi của Nguyễn Ngọc Thuần (Mẫu 2)

Truyện ngắn “Bố tôi” của Nguyễn Ngọc Thuần đã xây dựng thành công hình ảnh một người cha miền núi mộc mạc mà giàu tình yêu thương dành cho con. Bố là người đàn ông chất phác, hiền hậu, sống ở vùng núi cao xa xôi, quanh năm tần tảo làm nương rẫy, “đi chân đất xuống núi”, không có điều kiện học chữ. Cha con xa nhau nên chỉ có thể gửi gắm yêu thương qua những lá thư. Dẫu việc nuôi con học đại học với người miền núi là điều vô cùng khó nhọc, nhưng ông vẫn kiên trì cố gắng, dành tất cả để con có tương lai tốt đẹp hơn. Đó còn là người cha tinh tế, luôn thấu hiểu tâm tư con mình. Mỗi tuần, ông lại mặc chiếc áo phẳng phiu nhất xuống bưu điện, mong ngóng lá thư con gửi về. Những lá thư được ông cẩn thận cất giữ, nâng niu như báu vật, dù bản thân không thể đọc chữ nhưng lại cảm nhận được trong đó là tình yêu và nỗi nhớ của con. Truyện sử dụng ngôi kể thứ nhất giúp cảm xúc trở nên chân thực, chạm đến trái tim người đọc. Nhân vật người bố để lại ấn tượng sâu sắc về một tình phụ tử thầm lặng mà vô cùng lớn lao, khiến ta càng biết trân trọng và yêu thương gia đình hơn.

2/5 - (7 bình chọn)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online