Đề bài: Em hãy viết đoạn văn tả cây phượng vĩ.
Dàn ý Đoạn văn tả cây phượng vĩ
I. Mở đoạn
– Giới thiệu về cây phượng mà em muốn tả:
+ Đó là cây phượng được trồng ở đâu trên sân trường?
+ Cây phượng ấy đã được trồng lâu chưa? Là một cây phượng già hay vẫn còn trẻ?
+ Cây phượng đó có được mọi người yêu quý hay không?
II. Thân đoạn
– Miêu tả cây phượng:
+ Thân cây to lớn, rắn chắc, còn to hơn cả cái cột nhà.
+ Tính đến hết ngọn, cây phượng còn cao hơn cả tòa nhà ba tầng của trường em.
+ Lớp vỏ trên thân xám xịt, sần sùi, bong ra làm nhiều mảng như vảy cá.
+ Những cành cây ở phía trên to lớn, mọc ra thêm nhiều nhánh con như hàng trăm cái tay đang múa trên ngọn cây.
+ Lá phượng nhỏ li ti, xanh tốt quanh năm, nên cây phượng lúc nào cũng là chiếc dù lý tưởng.
+ Khi mùa hè đến, cây phượng nở hoa, hoa phượng đỏ rực như lửa, gợi lên nhiều cảm xúc khó tả.
– Hoạt động của học sinh gắn với cây phượng:
+ Giờ ra chơi, sau khi tan trường, luôn có những nhóm bạn tụm năm tụm bảy ngồi dưới gốc cây phượng để đọc sách, trò chuyện hay chơi trò chơi.
+ Những bạn nam nghịch ngợm thì thích thú leo trèo lên những cành thấp của cây.
+ Khi phượng nở hoa thì các bạn lại thích thú với việc hái những cánh hoa phượng đỏ để ép vào trang vở làm kỉ niệm.
III. Kết đoạn
+ Tình cảm của em dành cho cây phượng đã tả.
+ Hình ảnh cây phượng ấy gắn kết với mái trường, với tuổi học trò của em.

Đoạn văn tả cây phượng vĩ (Mẫu 1)
Trong sân trường em có trồng rất nhiều cây xanh, nào là bàng, nào là sấu, nhưng em thích nhất là cây phượng vĩ già đứng sừng sững ở góc sân. Đây chính là nơi vui chơi thú vị của chúng em mỗi giờ ra chơi. Cây phượng trường em đã già lắm rồi. Thân cây to lớn, vỏ màu nâu sẫm và sần sùi như da cóc. Gốc cây nổi lên những chiếc rễ to ngoằn ngoèo, là chiếc ghế tự nhiên tuyệt vời để chúng em ngồi trò chuyện. Từ thân cây, những cành lá xòe ra tứ phía như những cánh tay vươn dài đón nắng. Tán lá phượng xòe rộng như một chiếc ô khổng lồ che mát cả một khoảng sân. Lá phượng rất đặc biệt, nhỏ li ti và mỏng manh. Mỗi khi có cơn gió nhẹ thổi qua, những chiếc lá lại rung rinh tạo thành bản nhạc xào xạc vui tai. Thi thoảng, từng cơn lá vàng lại rơi lả tả như trút mưa, tạo thành thảm lá vàng rất đẹp dưới gốc cây. Chúng em thường nhặt những chiếc lá phượng rụng để ép vào vở hoặc chơi trò chơi. Nhưng đẹp nhất phải là khi mùa hè đến! Khi những chú ve bắt đầu cất tiếng hát, cây phượng như bừng tỉnh, khoác lên mình chiếc áo mới rực rỡ. Những chùm hoa phượng đỏ thắm nở rộ khắp các cành cây, trông xa như những đốm lửa lập lòe. Mỗi bông hoa có năm cánh mỏng, ôm lấy nhụy hoa dài. Hoa phượng nở báo hiệu mùa thi sắp đến, mùa chia tay bạn bè, thầy cô. Dưới gốc phượng, chúng em đã cùng nhau chơi biết bao trò chơi thú vị: đá cầu, nhảy dây, trốn tìm… Cây phượng như người bạn thân thiết, lặng lẽ chứng kiến những trò chơi, những tiếng cười giòn tan của chúng em. Em rất yêu cây phượng này. Dù sau này có phải xa mái trường thân yêu, em sẽ mãi nhớ về hình ảnh cây phượng vĩ – người bạn học trò thân thiết của em.
Đoạn văn tả cây phượng vĩ (Mẫu 2)
Sân trường em trồng rất nhiều loài cây nhưng em vẫn thích nhất là cây phượng. Không biết cây phượng này trồng bao lâu rồi nhưng từ khi em bước vào lớp một đã nhìn thấy. Thân to mấy người ôm không xuể, vỏ cây màu nâu xám. Lên cao, thân cây chĩa ra nhiều nhánh lớn. Lá phượng xanh tươi, mượt mà. Mỗi ngọn lá rộng bằng trang vở, gồm nhiều chiếc lá nhỏ xíu mọc đối nhau. Gân lá cứng màu xanh nhạt, chìa từng cặp cùng đối nhau đều đặn hai bên cuống lá to chạy dài đến gần ngọn lá rủ xuống mềm mại. Hoa phượng có năm cánh mọc từng chùm, khi nở, hoa phượng xòe ra như bướm, bốn cánh màu đỏ, cánh kia trắng ngà điểm nhiều chấm đỏ dày và cứng hơn. Nhị hoa thì vươn dài, đầu to, mang túi phấn hơi cong. Mùa hè đến những chùm hoa phượng nở rộ đỏ rực cả một vùng. Đây là hình ảnh đọng lại trong tâm tưởng em mỗi khi những chú ve sầu bắt đầu râm ran vì nó gần gũi và gắn bó nhất với nhiều kỉ niệm của tuổi học trò.
Đoạn văn tả cây phượng vĩ (Mẫu 3)
Ngay ở đầu con phố nhà em có một hàng cây phượng vĩ rất to. Chẳng ai biết các cây ấy được trồng từ bao giờ, chỉ thấy chúng đứng đó sừng sững như những người lính gác thân thiện. Những cây phượng này cao lớn lắm, thân cây to đến nỗi hai đứa trẻ chúng em ôm cũng không xuể. Lớp vỏ cây sần sùi, nâu xám, in đầy dấu vết của thời gian. Dưới gốc cây, những chiếc rễ nổi lên mặt đất, ngoằn ngoèo như những con trăn nhỏ, tạo thành những chiếc ghế tự nhiên rất tuyệt để mọi người ngồi nghỉ chân. Tán lá phượng xòe rộng như một chiếc ô khổng lồ che mát cả một khoảng sân. Lá phượng bé tí ti, xanh mơn mởn, mọc san sát nhau. Mỗi khi có cơn gió thoảng qua, những chiếc lá lại rung rinh tạo nên âm thanh xào xạc vui tai. Thi thoảng, từng cơn lá vàng lại rơi lả tả, tạo thành một tấm thảm vàng rất đẹp dưới gốc cây. Nhưng đẹp nhất và náo nhiệt nhất là khi mùa hè đến! Khi những chú ve bắt đầu cất tiếng hát râm ran cũng là lúc hàng phượng bừng nở những chùm hoa đỏ rực. Nhìn từ xa, cả hàng cây như một dải lụa đỏ thắm. Mỗi bông hoa có năm cánh mỏng manh, ôm lấy nhụy hoa dài. Hoa mọc thành từng chùm lớn, trông giống những mâm xôi gấc khổng lồ đang khoe sắc. Hàng phượng vĩ chính là trung tâm vui chơi của lũ trẻ chúng em. Dưới bóng mát của cây, chúng em cùng nhau chơi đá cầu, nhảy dây và trốn tìm. Người lớn trong khu phố cũng rất yêu quý hàng cây này. Em còn nhớ bác hàng xóm từng nói: “Mùa hè mà không có hoa phượng đỏ, không có tiếng ve kêu thì còn gì là hè nữa!” Em yêu lắm hàng phượng vĩ này! Dù thời gian có trôi qua, em sẽ mãi không quên hình ảnh hàng cây rực rỡ, gắn liền với bao kỷ niệm đẹp của tuổi thơ em.
