Viết đoạn văn suy nghĩ về biểu hiện của truyền thống tôn sư trọng đạo 

Đề bài: Viết đoạn văn ngắn suy nghĩ về biểu hiện của truyền thống tôn sư trọng đạo 

Dàn ý Đoạn văn suy nghĩ về biểu hiện của truyền thống tôn sư trọng đạo 

1. Mở đoạn

– Tôn sư trọng đạo là một trong những truyền thống cao đẹp muôn đời của dân tộc ta, là nền tảng đạo đức của xã hội văn minh.

– Vậy tôn sư trọng đạo là một truyền thống có giá trị như thế nào trong xã hội của chúng ta ngày nay?

2. Thân đoạn

a. Giải thích: (Đặt câu hỏi: là gì?)

– Tôn sư trọng đạo là gì? => Tôn sư tức là kính thầy, trọng thầy vì thầy là người đưa đường chỉ lối cho ta đi đến con đường thành công. Đạo là đạo đức, đạo lí con người hiểu rộng ra đó là những kiến thức, hiểu biết mà ta tiếp thu. Trọng đạo nghĩa là người học phải thể hiện sự kính trọng của mình đối với lễ nghĩa, các mặt đạo đức. Ý nghĩa toàn câu: Bản thân người học phải kính trọng người làm thầy, đặt đạo nghĩa làm đầu. Đây là một truyền thống quý báu của dân tộc.

b. Đưa ra các biểu hiện: (Đặt câu hỏi: Như thế nào? Tại sao? Vì sao?)

• Tại sao chúng ta phải tôn sư trọng đạo?

+ Bởi vì nó thể hiện phẩm chất đạo đức cần có ở mỗi chúng ta.

+ Thầy là người truyền đạt kiến thức, hiểu biết của nhân loại cho ta cho nên ta phải kính trọng thầy. “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” đó là một phạm trù đạo đức mà bất cứ ai là học sinh đều phải biết.

+ Học ở thầy không chỉ được học về mặt kiến thức, hiếu biết mà còn được thầy truvền đạt những bài học đạo đức, đạo lí giàu ý nghĩa có giá trị rất lớn trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta.

+ Bồi dưỡng tình cảm cao đẹp trong tâm hồn con người ở mỗi chúng ta.

+ Biểu hiện của tinh thần “tôn sư trọng đạo” ở học sinh chính là cố gắng, nỗ lực học hành chăm chỉ, ngoan ngoãn nghe lời thầy cô.

3. Kết đoạn

– Tôn sư trọng đạo là một truyền thống tốt, rất cần thiết cho con người.

– Bản thân học sinh phải luôn yêu thương, kính trọng thầy cô như cha mẹ của mình vậy.

Đoạn văn suy nghĩ về biểu hiện của truyền thống tôn sư trọng đạo

Đoạn văn suy nghĩ về biểu hiện của truyền thống tôn sư trọng đạo (Mẫu 1)

“Tôn sư trọng đạo” là một truyền thống văn hoá vô cùng tốt đẹp, được hun đúc và gìn giữ qua bao thế hệ của dân tộc ta. Ngay từ ngàn xưa, cha ông ta đã coi trọng tình nghĩa thầy trò, bởi người thầy không chỉ dạy chữ mà còn dạy đạo làm người, dìu dắt ta trưởng thành. Câu tục ngữ “Không thầy đố mày làm nên” đã nhắc nhở mỗi chúng ta về công lao to lớn ấy. Lịch sử dân tộc còn ghi nhớ những tấm gương thầy Chu Văn An thanh cao, thầy Nguyễn Đình Chiểu giàu lòng yêu nước, hay hình ảnh thầy Nguyễn Tất Thành gieo hạt giống cách mạng cho thế hệ mai sau. Ngày nay, để bày tỏ lòng biết ơn, chúng ta đã có ngày 20–11, ngày hội tôn vinh nghề giáo, là dịp để học trò tri ân thầy cô bằng những bó hoa, lời chúc, hay đơn giản là kết quả học tập tốt. Biết lắng nghe lời dạy, chăm chỉ học hành và sống đúng đạo lí chính là cách đẹp nhất để học trò đền đáp công ơn thầy cô. Trong xã hội hiện đại, vai trò của người thầy có thay đổi: từ người truyền đạt tri thức sang người định hướng, đồng hành cùng học sinh. Nhưng dù ở bất kỳ thời đại nào, vị trí của người thầy vẫn không hề suy giảm, vẫn là “người lái đò” đưa ta qua sông tri thức. Đáng buồn là vẫn còn một số học sinh vô lễ, có những hành động và lời nói thiếu tôn trọng với thầy cô – đó là những biểu hiện cần bị phê phán. Mỗi chúng ta cần giữ gìn và phát huy truyền thống “tôn sư trọng đạo” bằng những hành động thiết thực, để nét đẹp văn hóa ấy mãi trường tồn trong dòng chảy dân tộc.

Đoạn văn suy nghĩ về biểu hiện của truyền thống tôn sư trọng đạo (Mẫu 2)

Con người Việt Nam ta từ ngàn đời nay vốn tự hào với nhiều truyền thống quý báu, trong đó nổi bật là truyền thống “Tôn sư trọng đạo”. “Tôn” nghĩa là tôn trọng, kính mến; “sư” là người thầy, người đã dạy ta tri thức và cách làm người. “Trọng” là coi trọng, đề cao; còn “đạo” là đạo lí, con đường sống đúng đắn. Như vậy, “tôn sư trọng đạo” chính là truyền thống tốt đẹp nhắc nhở mỗi học trò phải biết kính trọng thầy cô và coi trọng đạo lí làm người. Truyền thống này đã có từ xa xưa, gắn liền với quá trình học tập và giáo dục của dân tộc, khi con người nhận ra vai trò to lớn của người thầy trong việc khai mở tri thức, rèn giũa nhân cách. Thật vậy, để nên người, mỗi học trò đều phải trải qua chặng đường được thầy cô dìu dắt, truyền dạy. Người thầy chính là người đã gieo mầm tri thức, bồi đắp tâm hồn và truyền cho ta khát vọng sống tốt đẹp. Vì thế, biết tôn trọng, yêu thương, tri ân thầy cô không chỉ là lẽ thường tình mà còn là bổn phận, là đạo lí căn bản. Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay, vẫn còn một số học sinh chưa ý thức được điều này, thậm chí có hành vi thiếu lễ phép, xúc phạm thầy cô, đó là những biểu hiện cần bị phê phán. Để xứng đáng với truyền thống ngàn đời, mỗi học trò cần học tập chăm chỉ, biết lễ phép, kính mến thầy cô, đồng thời sống đúng với những đạo lí mà thầy cô đã truyền dạy. “Tôn sư trọng đạo” sẽ mãi mãi là ngọn nguồn làm nên vẻ đẹp tâm hồn và nhân cách con người Việt Nam.

Đoạn văn suy nghĩ về biểu hiện của truyền thống tôn sư trọng đạo (Mẫu 3)

Nhất tự vi sư – bán tự vi sư” không chỉ là câu nói có ý nghĩa trong xã hội xưa, mà cho đến ngày nay câu nói vẫn còn để lại ý nghĩa sâu sắc. Trong hành trình dài và rộng của mình, mỗi chúng ta đều được gặp gỡ, gắn bó với nhiều người thầy, người thầy nào cũng đều để lại một dấu ấn riêng chiếu rọi vào đời ta những thứ ánh sáng riêng biệt. Thầy là người đã dạy dỗ, truyền tải cho ta biết bao tri thức, văn hóa, lẽ sống, không chỉ vậy, thầy còn là người chắp cánh những ước mơ, hoài bão, lí tưởng cao đẹp cho chúng ta. Mỗi một lời giảng của thầy là cả tâm huyết với nghề, chứa đựng niềm khát khao được chia sẻ kinh nghiệm, vốn sống của mình cho trò, những lời giảng ấy không đơn thuần chỉ là kiến thức học vấn mà còn đem đến niềm tin, tình yêu, nghị lực, lí trí và có những thứ đã trở thành kim chỉ nam để ta theo đuổi trong cuộc đời này. Thật vậy, công lao của thầy to lớn vô ngần, thầy đã hi sinh cả cuộc đời mình cho ta những bài học hay. Bởi vậy, mỗi chúng ta cần phải biết quý trọng, yêu mến thầy cô, sự trân trọng, biết ơn không phải chỉ những hành động lớn, những lời đao to búa lớn mới thể hiện tấm lòng của ta. Đôi khi chỉ một cử chỉ nhỏ như ta luôn chăm học, nghiêm túc nghe giảng cũng là lời tri ân chân thành, sâu sắc nhất của ta. Nhưng đáng buồn thay, lẽ sống đẹp này đang bị mai một dần trong xã hội hiện đại, chúng ta cần phê phán nhiều bạn trẻ có những hành vi thiếu lễ độ, thiếu tôn trọng và có những phát ngôn không tốt đối với thầy cô. Qua đó, mỗi chúng ta cần rút ra bài học cho mình, cần biết yêu mến quý trọng thầy cô và luôn dưỡng nuôi truyền thống “tôn sư trọng đạo”.

Đoạn văn suy nghĩ về biểu hiện của truyền thống tôn sư trọng đạo (Mẫu 4)

Người xưa từng nói: “không thầy đố mày làm nên”. Phía sau một học trò giỏi đều có một người thầy giỏi. Người thầy tuy không thể quyết định toàn bộ sự thành bại của một học trò nhưng là nhân tố quan trọng nhất đối với tri thức của mỗi con người. Tôn sư trọng đạo là phẩm chất cao quý vốn có ở con người. Người biết tôn sư trọng đạo luôn kính trọng, ghi nhớ công ơn người thầy đã dạy dỗ mình nên người, đồng thời đem sự học ấy giúp đời, xây dựng đất nước. Bởi biết quý trọng việc học, họ tích lũy được tri thức nên dễ dàng thành công trong cuộc sống. Ngược lại, người không biết tôn sư trọng đạo không những không thể hoàn thiện nhân cách mà tri thức cũng yếu kém, khó thành công trong cuộc sống này. Biết tôn sư trọng đạo không những thể hiện lòng biết ơn đối với người khác mà còn khẳng định phẩm chất cao đẹp, đạo đức cao quý của con người. Tôn sư trọng đạo là truyền thống quý báu của dân tộc ta, là nét đẹp trong tâm hồn của mỗi người, giúp con người sống có nhân nghĩa, thủy chung thể hiện đạo lí làm người. Khẳng định ý nghĩa của tinh thần sống biết tôn sư trọng đạo và truyền thống hiếu học của dân tộc ta, mỗi học sinh phải nỗ lực học tập hết mình, trở thành người hữu ích, mai này đem sức mình xây dựng quê hương, đất nước.

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online