Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích những trạng thái cảm xúc của nhân vật trữ tình trong bài thơ Hương thầm (Phan Thị Thanh Nhàn)
HƯƠNG THẦM
Phan Thị Thanh Nhàn
Cửa sổ hai nhà cuối phố
Không hiểu vì sao không khép bao giờ
Đôi bạn ngày xưa học cùng một lớp
Cây bưởi sau nhà ngan ngát hương đưa.
Giấu một chùm hoa sau chiếc khăn tay
Cô gái ngập ngừng sang nhà hàng xóm
Bên ấy có người ngày mai ra trận.
Họ ngồi im không biết nói năng chi
Mắt chợt tìm nhau rồi lại quay đi
Nào ai đã một lần dám nói?
Hoa bưởi thơm cho lòng bối rối
Anh không dám xin,
cô gái chẳng dám trao
Chỉ mùi hương đầm ấm thanh tao
Không giấu được cứ bay dịu nhẹ.
Cô gái như chùm hoa lặng lẽ
Nhờ hương thơm nói hộ tình yêu.
(Anh vô tình anh chẳng biết điều
Tôi đã đến với anh rồi đấy…)
Rồi theo từng hơi thở của anh
Hương thơm ấy thấm sâu vào lồng ngực
Anh lên đường
hương sẽ theo đi khắp
Họ chia tay
vẫn chẳng nói điều gì
Mà hương thầm thơm mãi bước người đi.
(Dẫn theo https://dantri.com.vn/blog/nho-huong-thom-noi-ho-tinh-yeu-1397260471.htm, Báo Dân trí, 06/04/2014)
Dàn ý đoạn văn phân tích những trạng thái cảm xúc của nhân vật trữ tình trong bài thơ Hương thầm của Phan Thị Thanh Nhàn
Thí sinh có thể lựa chọn các thao tác lập luận phù hợp để triển khai vấn đề nghị luận theo nhiều cách nhưng phải làm rõ suy nghĩ, quan điểm, cách hiểu, cách cảm nhận của bản thân về vấn đề được nêu. Có thể theo hướng sau:
– Những rung động đầu đời chưa kịp gửi trao thì chàng trai đã phải ra trận.
– Sự ngại ngùng, bẽn lẽn của người thiếu nữ dịu dàng: “ngập ngừng”.
– Sự bối rối của nhân vật trữ tình: “Họ ngồi im không biết nói năng chi – Mặt chợt tìm nhau rồi lại quay đi”; “Hoa bưởi thơm cho lòng bối rối – Anh không dám xin – Cô gái chẳng dám trao”.
– Thầm kín, tinh tế, ý nhị thể hiện cảm xúc tình yêu mãnh liệt cho chàng trai: “Anh vô tình anh chẳng biết điều/ Tôi đã đến với anh rồi đấy…”
– Kết bài thơ, hương thầm vẫn tỏa hương bền bỉ như khát vọng tình yêu và hòa bình vẫn chẳng bao giờ thôi trăn trở.
Đoạn văn phân tích những trạng thái cảm xúc của nhân vật trữ tình trong bài thơ Hương thầm của Phan Thị Thanh Nhàn (Mẫu 1)
Bài thơ “Hương thầm” của Phan Thị Thanh Nhàn gợi lên những trạng thái cảm xúc tinh tế và sâu lắng của nhân vật trữ tình. Mở đầu là sự bâng khuâng, xao xuyến trước vẻ đẹp kín đáo mà nồng nàn của hương cau, một thứ hương “thầm” mà da diết. Cảm xúc ấy được thể hiện qua sự cảm nhận mơ hồ, “chỉ mình em biết”, tạo nên một không gian riêng tư, huyền ảo.Tiếp theo, nhân vật trữ tình hồi tưởng về hình ảnh người con gái với “tóc dài ngang lưng”, “nét cười tươi thắm”. Đây là sự rung động, nhớ thương một vẻ đẹp dịu dàng, trong sáng. Hương cau không chỉ là mùi hương mà còn là sợi dây kết nối hiện tại với quá khứ, khơi gợi những kỷ niệm đẹp đẽ.Đến khổ thơ cuối, cảm xúc chuyển sang sự khắc khoải, mong chờ. “Em giấu một chùm hoa trong chiếc khăn tay” không chỉ là hành động kín đáo mà còn thể hiện sự e ấp, tình cảm chưa dám thổ lộ. Câu hỏi tu từ “Hương thầm say anh có hay?” vừa là lời tự vấn, vừa là nỗi niềm mong mỏi được sẻ chia, thấu hiểu.Xuyên suốt bài thơ, nhân vật trữ tình trải qua nhiều cung bậc cảm xúc: từ ngỡ ngàng, xao xuyến đến nhớ thương, khắc khoải. Tất cả hòa quyện trong một không gian thơ mộng, dịu dàng, thể hiện một tình cảm trong trẻo, kín đáo nhưng không kém phần sâu sắc.
Đoạn văn phân tích những trạng thái cảm xúc của nhân vật trữ tình trong bài thơ Hương thầm của Phan Thị Thanh Nhàn (Mẫu 2)
rong bài thơ “Hương thầm”, Phan Thị Thanh Nhàn đã khắc họa thật dịu dàng những cảm xúc trong trẻo của mối tình đầu. Đó là tình yêu đẹp nhưng còn nhiều e dè, chưa kịp nói thành lời thì chàng trai đã phải ra trận. Cô gái mang theo chùm hoa bưởi, “ngập ngừng” sang nhà hàng xóm, lòng vừa mong vừa lo. Cả hai ngồi cạnh nhau nhưng “không biết nói năng chi”, ánh mắt gặp rồi lại vội quay đi. Chỉ những người đang yêu mới hiểu được cảm giác bối rối và nhớ thương ấy. Hương hoa bưởi thoảng nhẹ trong gió, thay lời lòng của cả hai: “Anh không dám xin – cô gái chẳng dám trao”, nhưng tình cảm thì đã gửi trọn trong từng hơi thở. Cô gái lặng lẽ dành cho anh tất cả yêu thương: “Tôi đã đến với anh rồi đấy…”, một lời tỏ tình mềm mại và đầy nữ tính. Để rồi khi anh khoác ba lô lên đường, họ vẫn chẳng nói gì cả, nhưng “hương thầm” đã kịp nâng đỡ bước chân người đi, mang theo nỗi nhớ khắc khoải mà sâu bền. Tình yêu trong “Hương thầm” vì thế thật đẹp: nhẹ nhàng như gió, kín đáo như mùi hương hoa, nhưng lại thấm sâu và theo mãi người con trai vào chiến trường. Đó là tiếng lòng của tuổi trẻ trong chiến tranh – yêu thương lặng lẽ, nhung nhớ dịu êm và hy vọng một ngày mai bình yên để được gặp lại nhau.
