Viết đoạn văn miêu tả buổi sáng trên quê em

Đề bài: Dựa vào nội dung bài thơ và tên của bài thơ, kết hợp với trí tưởng tượng của mình, em hãy viết thành một đoạn văn miêu tả buổi sáng trên quê em

BUỔI SÁNG

Biển giấu mặt trời
Sáng ra mới thả
Quả cầu bằng lửa
Bay trên sóng xanh.

Trời như lồng bàn
Úp lên đồng lúa
Nhốt cả bầy chim
Đang còn mê ngủ.

Cỏ non sương đêm
Trổ đầy lưỡi mác
Nắng như sợi mềm
Xâu từng chuỗi ngọc.

Đất vươn vai thở
Thành khói lan a đà
Trời hừng bếp lửa
Xóm làng hiện ra.

(Lam Giang)

Dàn ý Đoạn văn miêu tả buổi sáng trên quê em 

1. Mở đoạn: 

  • Giới thiệu khái quát: Mỗi buổi sáng đều mang lại cho con người sự tươi mới và sức sống.

  • Dẫn dắt: Bài thơ “Buổi sáng” của Lam Giang gợi mở những hình ảnh đẹp đẽ, độc đáo về cảnh bình minh trên quê hương.

2. Thân đoạn:

– Miêu tả bao quát:

+ Khung cảnh

+ Mặt trời

– Miêu tả chi tiết:

+ Cảnh vật: Gió, ánh nắng, cây cối,…

+ Những hành động của con người: Những người dân lao động, hàng xóm, gia đình em,…

+ Hành động của các con vật xung quanh em: Gà, chó, mèo, trâu,…

3. Kết đoạn

  • Khẳng định: Buổi sáng hiện lên vừa rực rỡ, vừa thơ mộng, đầy sức sống.

  • Cảm xúc cá nhân: Em yêu biết bao buổi sáng trên quê hương, nơi mở đầu một ngày mới yên bình và tràn đầy hi vọng.

Đoạn văn miêu tả buổi sáng trên quê em

Đoạn văn miêu tả buổi sáng trên quê em (Mẫu 1)

Khi màn đêm vừa khép lại, buổi sáng quê em mở ra với muôn vàn sắc màu tươi mới. Từ biển khơi xa xôi, mặt trời như một quả cầu lửa rực rỡ đang nhô dần lên khỏi sóng xanh, tỏa ánh sáng lung linh khắp đất trời. Cả bầu trời như một chiếc lồng bàn trong vắt úp trọn cánh đồng lúa non xanh ngút ngàn. Bầy chim nhỏ vẫn ríu rít, đôi cánh còn ngái ngủ chờ nắng sớm đánh thức. Trên thảm cỏ mượt mà, những hạt sương long lanh đọng lại, nắng vàng như sợi tơ mỏng khéo léo xâu chúng thành chuỗi ngọc óng ánh. Khắp nơi, đất trời căng tràn nhựa sống, vươn vai thức dậy sau một giấc ngủ dài, để khói bếp lam chiều nghi ngút bay lên từ mái nhà, báo hiệu xóm làng đã bừng sáng trong nhịp sống quen thuộc. Buổi sáng nơi thôn quê vừa hiền hòa, vừa rộn ràng, để lại trong lòng em một cảm giác thanh bình, dễ chịu khó quên.

Đoạn văn miêu tả buổi sáng trên quê em (Mẫu 2)

Buổi sáng quê em đẹp như một bức tranh thần tiên, căng tràn sức sống. Biển như người mẹ hiền, giấu mặt trời trong lòng suốt đêm dài, rồi sớm mai mới thả ra quả cầu lửa rực rỡ, đỏ hồng nhảy nhót trên sóng xanh. Ánh sáng ấy lan tỏa khắp nơi, biến bầu trời trong trẻo thành một chiếc lồng bàn khổng lồ úp lên cánh đồng lúa mênh mông, nơi bầy chim vẫn còn đang say ngủ. Những giọt sương đêm còn vương trên lá cỏ non lấp lánh như chuỗi ngọc nhỏ li ti, lung linh dưới nắng mai dịu dàng. Từ những mái nhà tranh, làn khói bếp mỏng tang bay lên nhè nhẹ, như hơi thở của đất trời đang vươn mình thức dậy. Xóm làng quê em dần hiện ra trong ánh sáng rực hồng, yên bình mà ấm áp, báo hiệu một ngày mới lao động tràn đầy niềm vui. Buổi sáng quê hương thật trong trẻo, mộc mạc nhưng chan chứa sức sống, để ai đi xa cũng không thể nào quên.

Đoạn văn miêu tả buổi sáng trên quê em (Mẫu 3)

Đối với em, quê hương luôn là mảnh đất tốt đẹp và bình yên nhất. Đặc biệt là vào những buổi bình minh mùa hạ. Mới khoảng gần năm rưỡi sáng, ông mặt trời đã cần mẫn thức dậy. Từ từ vươn vai, rồi kéo ra tấm màn của đêm đen, chiếu từng tia sáng ấm áp xuống mặt đất. Khung cảnh dần sáng lên. Ánh sáng buổi sớm mai mang màu hồng nhạt, rồi chuyển dần sang trắng sáng, soi rõ vạn vật. Những cành lá rung rinh trong cơn gió mát lành buổi sớm, khoan khoái khoe ra những giọt sương lung linh như pha lê. Chợt, tiếng gáy ò… ó… o.. vang lên cắt ngang không khí yên tĩnh, đánh thức mọi người. Chỉ một lát sau, mọi người lần lượt thức dậy, sửa soạn để bắt đầu một ngày mới. Một ngày mới tuyệt vời trên quê hương yêu dấu.

Đoạn văn miêu tả buổi sáng trên quê em (Mẫu 4)

Lại một ngày nữa lại bắt đầu trên dải đất cọc cằn nhưng đầy tình yêu thương này. Sáng sớm, làn sương mù lạnh buốt đã bao quanh thôn xóm làng xa, chỉ còn lại một màu trắng phau, giăng tứ phía làm tôi chẳng thấy được rõ ràng những cảnh vật xung quanh. Càng về sau, mặt trời càng ló dạng, càng lên cao sau những ngọn đồi xanh biếc phía xa xa thì tôi mới cảm nhận được hết không khí buổi sáng trong lành trên mảnh đất của biển khơi. Cơn gió mát thoang thoảng bay trên những bông lúa mới chớm nở, mang hương vị của muối, của biển cả vào đất liền. Những cành cây còn ủ rũ sau trận mưa đêm qua giờ đây đã choàng tỉnh giấc, vươn lên khoe sắc đơm hoa. Những cơn sóng xô bờ tung bọt trắng xóa như những cô cậu bé tuổi mới lớn lon ton trên bãi biển mênh mang gió thổi. Ôi, nhưng sao tôi lại chú ý tới các chú làng chài da ngăm đen đang giăng buồm chuẩn bị ra khơi bắt cá. Buổi sáng tinh mơ đã bắt gặp những đoàn tàu rực rỡ màu sắc du ngoạn trên mặt nước xanh bao la. Khung cảnh buổi sáng thật đẹp làm sao! Tôi yêu lắm khung cảnh buổi sáng này, nó không đông đúc như Thành phố Hồ Chí Minh, không cổ kính như Hà Nội, cũng không nhộn nhịp như đồng bằng Sông Cửu Long, mà nó mang một chút dễ chịu từ biển cả, một chút yên bình từ thôn xóm và một chút hùng vĩ của núi rừng.

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online