Đề bài: Viết đoạn văn khoảng 150 chữ nêu lên cảm nhận của em về nỗi nhớ nguồn cội và dấu ấn quê hương trong đoạn trích, từ đó liên hệ với suy nghĩ của bản thân về vai trò của quê hương trong việc hình thành nhân cách con người.
Tuổi thơ tôi bát ngát cánh đồng
cỏ và lúa, và hoa hoang quả dại
vỏ ốc trắng những luống cày phơi ải
bờ ruộng bùn lấm tấm dấu chân cua
Tuổi thơ tôi trắng muốt cánh cò
con sáo mỏ vàng, con chào mào đỏ đít
con chim trả bắn mũi tên xanh biếc
con chích choè đánh thức buổi ban mai
Tuổi thơ tôi cứ ngỡ mất đi rổi
năm tháng trôi qua không bao giờ chảy lại
cái năm tháng mong manh mà vững chãi
con dấu đất đai tươi rói mãi đây này
Người ở rừng mang vết suối vết cây
người mạn bể có chút sóng chút gió
người thành thị mang nét đường nét phố
như tôi mang dấu ruộng dấu vườn
Con dấu chìm chạm trổ ở trong xương
thời thơ ấu không thể nào đánh đổi
trọn kiếp người ta chập chờn nguồn cội
có một miền quê trong đi đứng nói cười
Tuổi thơ nào cũng sẽ hiện ra thôi
dầu chúng ta cứ việc già nua tất
xin thương mến đến tận cùng chân thật
những miền quê gương mặt bạn bè
Dàn ý đoạn văn khoảng 150 chữ nêu lên cảm nhận của em về nỗi nhớ nguồn cội và dấu ấn quê hương
1. Mở đoạn
-
Giới thiệu đoạn trích.
-
Nêu cảm xúc chung: nỗi nhớ quê hương, nguồn cội sâu đậm.
2. Thân đoạn
-
Phân tích những hình ảnh làng quê bình dị gắn với tuổi thơ.
-
Làm rõ ý nghĩa các hình ảnh ẩn dụ: “con dấu đất đai”, “con dấu chìm chạm trổ”.
-
Khẳng định quê hương in dấu trong tâm hồn, tính cách con người.
3. Kết đoạn
-
Liên hệ bản thân: vai trò của quê hương trong việc hình thành nhân cách.
-
Nêu suy nghĩ về trách nhiệm gìn giữ, trân trọng cội nguồn.

Đoạn văn khoảng 150 chữ nêu lên cảm nhận của em về nỗi nhớ nguồn cội và dấu ấn quê hương (Mẫu 1)
Đoạn trích đã vẽ nên một bức tranh tuổi thơ thấm đẫm hồn quê với những hình ảnh vô cùng mộc mạc như cánh đồng, bờ ruộng, vỏ ốc trắng và dấu chân cua. Những hình ảnh ấy không chỉ gợi lại ký ức trong trẻo mà còn thể hiện nỗi nhớ nguồn cội sâu nặng của tác giả. Tuổi thơ quê hương hiện lên không phai nhạt theo năm tháng mà trở thành “con dấu đất đai” in hằn trong tâm hồn. Qua đó, ta thấy quê hương không chỉ là nơi sinh ra mà còn là điểm tựa tinh thần bền vững. Đối với em, quê hương chính là nơi dạy em cách yêu thương, sống chân thành và biết trân trọng những giá trị giản dị. Những dấu ấn từ quê nhà góp phần hình thành nhân cách, giúp em luôn nhớ mình là ai và phải sống thế nào cho đúng.
Đoạn văn khoảng 150 chữ nêu lên cảm nhận của em về nỗi nhớ nguồn cội và dấu ấn quê hương (Mẫu 2)
Trong đoạn trích, nỗi nhớ quê hương được thể hiện qua những hình ảnh thiên nhiên và sinh hoạt quen thuộc của làng quê Việt Nam. Tiếng chim buổi sớm, cánh cò trắng muốt hay luống cày phơi ải đều gợi lên một tuổi thơ yên bình, giàu yêu thương. Đặc biệt, hình ảnh “con dấu chìm chạm trổ ở trong xương” đã khẳng định rằng quê hương không chỉ tồn tại trong ký ức mà còn trở thành một phần máu thịt của con người. Dù lớn lên, đi xa hay thay đổi môi trường sống, dấu ấn quê hương vẫn theo ta trong đi đứng, nói cười. Điều đó cho thấy quê hương có vai trò quan trọng trong việc hình thành nhân cách, giúp con người sống có cội rễ, có bản sắc và không đánh mất chính mình.
Đoạn văn khoảng 150 chữ nêu lên cảm nhận của em về nỗi nhớ nguồn cội và dấu ấn quê hương (Mẫu 3)
Đoạn thơ mang đến cho em cảm nhận sâu sắc về nỗi nhớ nguồn cội – một nỗi nhớ bền bỉ, lặng thầm nhưng vô cùng mãnh liệt. Những hình ảnh quê hương hiện lên giản dị mà thân thương, gắn bó với tuổi thơ của nhân vật trữ tình. Quê hương trong đoạn trích không chỉ là nơi chốn địa lý mà còn là miền ký ức nuôi dưỡng tâm hồn con người. Dù thời gian trôi qua, “tuổi thơ nào cũng sẽ hiện ra thôi”, cho thấy nguồn cội luôn tồn tại trong mỗi con người. Từ đó, em nhận ra rằng chính quê hương đã góp phần hình thành nhân cách, dạy ta biết yêu lao động, yêu con người và sống nghĩa tình. Ai có một quê hương để nhớ cũng là người có một nền tảng tinh thần vững chắc.
Đoạn văn khoảng 150 chữ nêu lên cảm nhận của em về nỗi nhớ nguồn cội và dấu ấn quê hương (Mẫu 4)
Qua đoạn trích, tác giả đã thể hiện nỗi nhớ quê hương như một dấu ấn không thể phai mờ trong suốt cuộc đời con người. Dù là người miền núi, miền biển hay thành thị, mỗi người đều mang trong mình “dấu” của nơi mình sinh ra. Quê hương vì thế trở thành gốc rễ hình thành nên tính cách, suy nghĩ và lối sống. Những hình ảnh tuổi thơ gắn với ruộng đồng, chim chóc đã hun đúc nên tâm hồn giàu yêu thương và gắn bó với thiên nhiên. Liên hệ bản thân, em nhận ra rằng quê hương đã dạy em biết trân trọng những điều bình dị, sống chân thật và có trách nhiệm. Giữ gìn tình yêu quê hương chính là giữ gìn phần tốt đẹp nhất trong nhân cách của mỗi con người.
