Đề bài: Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) ghi lại cảm nghĩ của em sau khi đọc bài thơLời ru của mẹ của tác giả Xuân Quỳnh.
Dàn ý đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về bài thơ Lời ru của mẹ
– Giới thiệu nhan đề, tác giả và nêu cảm nghĩ chung về bài thơ.
– Trình bày cảm nghĩ về nét độc đáo của bài thơ trên hai phương diện nội dung và nghệ thuật:
+ Trình bày cảm nghĩ về nội dung của bài thơ: Bài thơ là lời ru của mẹ đưa ta trở về sống lại tuổi thơ như trang truyện cổ tích thần kì, tất cả khởi nguồn từ tình yêu bao la của mẹ: Tình mẫu tử.
+ Cảm nghĩ về những yếu tố nghệ thuật: Lời thơ tự nhiên, cảm xúc chân thành; thể thơ 5 chữ; phép tu từ điệp ngữ, nhân hóa, so sánh… tác dụng của chúng trong việc biểu đạt nội dung, tạo nên nét đặc sắc của bài thơ.
– Khái quát cảm nghĩ về bài thơ.

Đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về bài thơ Lời ru của mẹ (Mẫu 1)
Trong nền thi ca, dân tộc Việt Nam mang nhiều bản sắc, nói về những bài thơ nói về lời ru của người mẹ, ta liền nghĩ ngay tới cái tên ”Xuân Quỳnh” với một thành tựu nhỏ cùng với tác phẩm ”Lời ru của mẹ”, tác phẩm như một mạch cảm xúc, một kí ức được quay lại với đa số mỗi chúng ta. Người mẹ ngồi ru con trên chiếc võng cũ kĩ vốn luôn là hình ảnh quen thuộc, nhưng trong chúng chúng ta chẳng ai biết ở nơi nào giữa ”mênh mang trời đât”, chỉ biết rằng ” khi con vừa ra đời” thì lời ru đã luôn có mặt trên đời và không biết sao vì lẽ đó, lời ru đã luôn theo con rất lâu. ”Lúc con nằm ấm áp” thì lời ru hóa thành tấm chăn mềm mại để ủ ấm cho con, ”trong giấc ngủ êm đềm” lời ru lại trở thành ”giấc mộng” để đưa con đến những miền đất trời xa lạ. Lời ru của mẹ còn theo con khi con chơi thật vui vẻ, chạy nhảy thỏa thích, lời ru cũng mang theo khi mẹ làm việc, khi ”xuống ruộng khoai” khi ”ra bờ ao” khi lại ”rau muống”. Đến lúc con từ trường về nhà, lời ru theo con đi qua chặng đường dài, lời ru tựa ”ngọn cỏ”, lời ru trở thành tiếng nói dịu dàng của mẹ, sự ân cần quan tâm chăm sóc là lời ru ấm ấp, tràn đầy tình cảm. Lời ru còn phát triển theo năm tháng, theo con, theo sự ”lớn khôn” của con, trên nhiều quãng đường dài của cuộc đời, là điểm tựa, là nơi trú ngụ, cũng là nơi nghỉ ngơi, dừng chân để tiếp tục những thứ cần đạt được mới. ”Lời ru” ấy của người mẹ vang lên mãi trong lòng người đọc, cảm giác như trải qua hành trình dài, những áng thơ của Xuân Quỳnh vừa trong vắt, vừa nhẹ nhàng như đám mây trôi bềnh bồng. Bởi thế, ta thấy được, nhờ những nét đẹp riêng đó của thơ mà tác giả đã kỳ công tạo ra, đã tạo dựng nên một đoạn thơ ngắn, tuy ngắn nhưng lại thắm đẫm bao nỗi niềm trong lòng người đọc.
Đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về bài thơ Lời ru của mẹ (Mẫu 2)
Bài thơ Lời ru của mẹ của Xuân Quỳnh đã để lại trong em những rung động sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng, cao cả. Thông qua hình ảnh lời ru quen thuộc, nhà thơ khắc họa hình bóng người mẹ tần tảo, dịu dàng, luôn âm thầm chăm sóc và chở che cho con. Giữa những mưa giông, bão tố của cuộc đời, mẹ hiện lên vững vàng, mạnh mẽ như một điểm tựa an toàn, sẵn sàng dang rộng vòng tay bảo vệ con. Khi con cần một giấc ngủ bình yên, ấm áp, mẹ lại khe khẽ cất lên lời ru ngọt ngào, thân thương: “Lời ru về mẹ hát / Trong giấc ngủ êm đềm”, đưa con vào thế giới của yêu thương và chở che. Nhìn đứa con bé bỏng do mình mang nặng đẻ đau, mẹ cảm nhận trọn vẹn niềm hạnh phúc, ánh mắt chan chứa âu yếm và trìu mến. Với mẹ, con chính là nguồn sống, là tất cả, nên mẹ sẵn sàng hi sinh thầm lặng để con được lớn lên trong bình an và hạnh phúc. Bằng thể thơ năm chữ giàu nhạc điệu, ngôn ngữ cô đọng cùng những hình ảnh ẩn dụ, nhân hóa tinh tế, bài thơ vang lên như một khúc hát ru ngọt ngào, làm nổi bật tình yêu của mẹ bao la, bền bỉ như “nước trong nguồn chảy ra”.
Đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về bài thơ Lời ru của mẹ (Mẫu 3)
Có tình yêu nào lớn lao hơn tình yêu của mẹ? Có lời ru nào ngọt ngào, tha thiết hơn lời mẹ ru con? Trải qua ngàn năm thi ca thành văn nước Việt, thơ viết về mẹ và lời ru có đến hàng trăm, thậm chí hàng ngàn bài. Lời ru của mẹ do nữ sĩ Xuân Quỳnh sấng tác nằm trong mạch nguồn cảm xúc chung ấy, song đã để lại một dấu ấn khó quên trong lòng bạn đọc suốt mấy chục năm qua nhờ vào cảm xúc tự nhiên, chân thành, bằng một tứ thơ thật độc đáo. Trước hết, lời ru yêu thương gắn với tuổi hồng, tuổi nụ. Tuổi càng thơ dại, lời ru càng tha thiết, mê say. Lời ru vốn không biết ở nơi nào giữa đất trời cao rộng, bất chợt một ngày khi con sinh ra, lời ru đã có mặt trên đời. Từ đó, lời ru của mẹ theo mãi bên con. Khi con nằm ấm áp trong vòng tay, lời ru hóa thành tấm chăn mềm mại. Lúc con đang say ngủ, lời ru hóa giấc mộng lành: “Lúc con nằm ấm áp/ Lời ru là tấm chăn/ Trong giấc ngủ êm đềm/ Lời ru thành giấc mộng”. Không những bên con trong giấc ngủ say nồng, biết vắng mặt làm lụng khi con đùa vui, chạy nhảy, lời ru của mẹ còn theo con đến lớp mỗi ngày. Tuổi thơ của con có lúc nào vắng lời ru bên cạnh? Buổi con tan học về, có mẹ đón đưa. Lúc ấy, lời ru cũng ngân nga qua từng lời nói yêu thương, từng cử chỉ dịu dàng. Lời ru hóa thành vòng tay, thành ngọn cỏ đón bước chân con lon ton sau giờ tan học: “Và khi con đến lớp/ Lời ru ở cổng trường/ Lời ru thành ngọn cỏ/ Đón bước bàn chân con”. Lời ru của mẹ khai thác đề tài muôn thuở trong tình cảm con người. Lời thơ tự nhiên, cảm xúc thơ chân thành, đặc biệt, nữ sĩ Xuân Quỳnh đã tạo được tứ thơ đặc sắc nên thi phẩm đắm sâu nơi trái tim người đọc.
