Đề bài: Viết một đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) ghi lại cảm nghĩ của em về bài thơ:
CHỈ CÓ THỂ LÀ MẸ
Nắng dần tắt trên con đường nhỏ
Dáng mẹ gầy giẹo giọ liêu xiêu.
Mẹ về để nấu cơm chiều
Bữa cơm đạm bạc thương yêu ấm lòng.
Cả đời mẹ long đong vất vả
Cho chồng con quên cả thân mình.
Một đời mẹ đã hy sinh
Tuổi xuân phai nhạt nghĩa tình đượm sâu.
Mưa và nắng nhuộm màu tóc trắng
Bụi gian nan đọng lắng nếp nhăn.
Rụng rồi thương lắm hàm răng
Lưng còng chân yếu ánh trăng cuối trời.
Tình của mẹ sáng ngời dương thế
Lo cho con tấm bé đến già.
Nghĩa tình son sắt cùng cha
Giản đơn dung dị mẹ là mẹ thôi.
Con đi khắp chân trời góc bể
Ân tình nào sánh xuể mẹ yêu.
Nghĩa dày độ lượng bao nhiêu
Có trong lòng mẹ sớm chiều bao dung.
(Đặng Minh Mai, https://baosonla.vn/tho/chum-bai-tho-nhan-ngay-cua-me)
Dàn ý đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về bài thơ Chỉ có thể là mẹ của Đặng Minh Mai
– Giới thiệu nhan đề, tác giả và nêu cảm nghĩ chung về bài thơ.
– Trình bày cảm nghĩ về nét độc đáo của bài thơ trên hai phương diện nội dung và nghệ thuật:
+ Nội dung: Hình ảnh mẹ hiện lên với những vất vả, tần tảo, hi sinh vì con, vì gia đình. Mưa, nắng, gian nan cuộc đời nhuộm màu tóc mẹ, in hằn những vết nhăn. Hình ảnh mẹ trong kí ức hiện về khiến cho nhân vật trữ tình – người con đau xót, thương cảm, biết ơn, thấu hiểu.
+ Nghệ thuật: Thể thơ song thất lục bát phù họp dòng cảm xúc, ngôn ngữ, hình ảnh giản dị, giàu sức gợi, giọng điệu sâu lắng, giàu cảm xúc, các biện pháp tu từ phong phú.
– Khái quát cảm nghĩ về bài thơ.

Đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về bài thơ Chỉ có thể là mẹ của Đặng Minh Mai (Mẫu 1)
Sau khi đọc bài thơ Chỉ có thể là mẹ của Đặng Minh Mai, em cảm thấy vô cùng xúc động và biết ơn trước hình ảnh người mẹ tảo tần, hi sinh thầm lặng vì chồng con. Bài thơ khắc họa chân thực hình ảnh người mẹ qua những chi tiết rất đời thường nhưng chan chứa tình cảm: dáng đi liêu xiêu trên con đường nhỏ, mái tóc đã bạc màu vì “mưa và nắng”, lưng còng, răng rụng vì tháng năm vất vả. Càng đọc, em càng thấm thía sự hi sinh lặng lẽ mà to lớn của mẹ – người đã dành cả thanh xuân, sức lực để chăm lo cho gia đình, chẳng màng tới bản thân. Đặc biệt, câu thơ “Giản đơn dung dị mẹ là mẹ thôi” khiến em lặng đi vì xúc động. Mẹ không cần cao sang hay vĩ đại, chỉ cần là mẹ – với tất cả yêu thương bao dung đã là điều quý giá nhất đời. Bài thơ khiến em thêm trân trọng mẹ, và nhắc nhở bản thân phải sống tốt hơn, hiếu thảo hơn để xứng đáng với tình yêu lớn lao ấy.
Đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về bài thơ Chỉ có thể là mẹ của Đặng Minh Mai (Mẫu 2)
Bài thơ “Chỉ có thể là mẹ” của Đặng Minh Mai đem đến cho em những xúc cảm thật sâu lắng về tình mẫu tử thiêng liêng. Hình ảnh người mẹ trong bài hiện lên giản dị mà thân thương: dáng hình gầy gò bước trên con đường làng, tấm lưng còng in dấu thời gian, mái tóc bạc và những nếp nhăn tích tụ bao nhọc nhằn. Qua từng câu thơ mộc mạc, em như nhìn thấy cả một đời mẹ âm thầm hy sinh, chịu thương chịu khó để lo cho chồng con, luôn đặt hạnh phúc gia đình lên trên mọi điều. Những bữa cơm dân dã, ánh trăng lặng lẽ phủ lên dáng mẹ càng khiến em xúc động trước sự tảo tần của mẹ. Ngôn ngữ trong bài thơ tuy giản dị nhưng đầy sức gợi, khắc hoạ rõ nét sự vất vả mà cũng thật bao dung của mẹ. Các biện pháp tu từ như điệp từ, so sánh được sử dụng linh hoạt, làm nổi bật tình yêu thương rộng lớn, không bao giờ cạn của mẹ dành cho con. Nhịp thơ nhẹ nhàng, êm dịu như lời ru thân thuộc càng gợi cảm giác bình yên, ấm áp của vòng tay mẹ. Bài thơ Chỉ có thể là mẹ khiến em hiểu sâu hơn về công ơn của mẹ và trân trọng hơn những điều bình dị mà mẹ đã dành cho mình suốt cuộc đời. Chỉ có mẹ mới có thể yêu thương, che chở và hy sinh vô điều kiện như thế. Mỗi lần đọc lại bài thơ, lòng em lại dâng lên cảm giác biết ơn và xúc động, để rồi tự nhắc mình phải sống tốt hơn và yêu thương mẹ nhiều hơn nữa.
