Đề bài: Viết đoạn văn 200 chữ cảm nhận tâm hồn của nhân vật trữ tình trong bài thơ Nhớ bóng tre làng
Nhớ bóng tre làng
Chợt thèm một bóng tre làng
Líu lo bầy sáo mỏ vàng về đâu
Vắng người cạp thúng đan gầu múc trăng
Trẻ giờ chẳng biết chơi khăng
Bờ tre đưa võng ru măng đẵn rồi
Chỉ thương con cuốc mồ côi
Bần thần nhớ tiếng ve sôi ngày nào
Đâu cành tre chõ mặt ao
Để con bói cá soi vào mải mê
Làng giờ nửa phố nửa quê
Đâu tiếng chẫu chuộc dưới bề tre ngâm
Mồ hôi lưng áo ướt đầm
Bỗng thèm một khoảng mát râm hồn mình
(Tân Quảng, Tạp chí thơ, sô 3&4-2019,tr.52-3)
Dàn ý đoạn văn 200 chữ cảm nhận tâm hồn của nhân vật trữ tình trong bài thơ Nhớ bóng tre làng
1. Mở bài
-
Giới thiệu bài thơ Nhớ bóng tre làng của Tân Quảng.
-
Khái quát: nhân vật trữ tình hiện lên với tâm hồn giàu hoài niệm, gắn bó tha thiết với quê hương.
2. Thân bài
a. Nỗi nhớ da diết về làng quê xưa
-
Hình ảnh bóng tre, sáo mỏ vàng, đan gầu, múc trăng.
-
Kí ức tuổi thơ trong trẻo, bình yên.
-
Điệp từ “đâu” thể hiện sự tìm kiếm, tiếc nuối.
b. Tâm trạng bâng khuâng trước sự đổi thay
-
“Làng giờ nửa phố nửa quê”.
-
Trẻ em không còn trò chơi dân gian.
-
Thiên nhiên, âm thanh xưa dần biến mất.
c. Khát khao tìm lại sự bình yên tinh thần
-
“Bỗng thèm một khoảng mát râm hồn mình”.
-
Tre là biểu tượng của chở che, thanh mát.
-
Tâm hồn nhạy cảm, trân trọng giá trị truyền thống.
3. Kết bài
-
Khẳng định: nhân vật trữ tình mang tâm hồn thiết tha với quê hương, đau đáu trước sự đổi thay của thời gian.
Đoạn văn 200 chữ cảm nhận tâm hồn của nhân vật trữ tình trong bài thơ Nhớ bóng tre làng (Mẫu 1)
Nhân vật trữ tình trong bài thơ hiện lên với một tâm hồn giàu hoài niệm và tha thiết với quê hương. Ngay từ câu thơ “Chợt thèm một bóng tre làng”, nỗi nhớ đã bật lên tự nhiên, sâu lắng. Bóng tre không chỉ là hình ảnh cụ thể mà còn là biểu tượng của làng quê bình dị, nơi gắn với tiếng sáo mỏ vàng, với cảnh “cạp thúng đan gầu múc trăng”. Những hình ảnh ấy gợi về một tuổi thơ êm đềm, chan hòa với thiên nhiên. Điệp từ “đâu” vang lên như tiếng gọi khắc khoải, thể hiện sự kiếm tìm trong vô vọng. Kí ức hiện về vừa trong trẻo vừa xa xăm, khiến lòng người bâng khuâng. Qua đó, ta thấy nhân vật trữ tình là người nhạy cảm, trân trọng từng thanh âm, hình ảnh thân thuộc của quê nhà. Nỗi nhớ không chỉ là hoài niệm mà còn là sự nâng niu những giá trị đã dần lùi vào quá khứ.

Đoạn văn 200 chữ cảm nhận tâm hồn của nhân vật trữ tình trong bài thơ Nhớ bóng tre làng (Mẫu 2)
Tâm hồn nhân vật trữ tình còn chất chứa nỗi buồn trước sự đổi thay của làng quê. “Làng giờ nửa phố nửa quê” – câu thơ ngắn gọn mà gợi bao suy tư. Sự giao thoa giữa cũ và mới khiến những nét đẹp xưa dần phai nhạt. Trẻ em “chẳng biết chơi khăng”, tiếng ve sôi, tiếng chẫu chuộc dưới bờ tre cũng không còn rõ ràng như trước. Những hình ảnh ấy cho thấy sự biến mất của không gian văn hóa dân gian từng nuôi dưỡng bao thế hệ. Nhân vật trữ tình không phản đối sự phát triển, nhưng trong lòng vẫn canh cánh nỗi tiếc nuối. Đó là nỗi buồn của người từng gắn bó sâu nặng với quê hương, nay chứng kiến cảnh vật đổi thay. Tâm hồn ấy vì thế vừa thiết tha yêu thương vừa bâng khuâng day dứt trước bước đi của thời gian.
