Đề bài: Nhận xét những suy ngẫm của nhân vật trữ tình con về công ơn của mẹ được thể hiện trong bài thơ Từ đôi gánh (trình bày khoảng 5 – 7 dòng).
Từ đôi gánh mẹ
Con tạc nỗi nhớ thương qua hình dáng mẹ
Đôi gánh chênh vênh chợ sớm đồng chiều
Trên hai đầu trĩu oằn đôi gánh ấy
Giữa con đường bóng mẹ liêu xiêu.
Đôi gánh ấy có sắn khoai tần tảo
Có rạ rơm tấm bánh đồng quà
Có một nắng hai sương và bốn mùa cay cực
Vai vẹt mòn ruộng cạn đồng xa.
Đôi gánh mẹ gánh hai đầu no đói
Hai phía nhớ thương đằng đẵng tấm thân gầy
Phía cha biệt tháng ngày chiến trận
Phía con còn đỏ hỏn bế trên tay.
Mẹ gánh cả thời gian dầu dãi
Đòn gánh tre chín rạn áo nâu non
Cho con biết hai đầu đôi gánh ấy
Có gừng cay muối mặn đã từng.
Con lớn lên từ đôi gánh mẹ
Đầu áo đầu cơm, nhân thế lẽ đời
Và con biết tự hai đầu gánh ấy
Cuộc đời này nặng nhẹ mẹ ơi.
Đôi gánh ấy tạc vào con dáng mẹ
Dáng cội nguồn
đôi gánh mẹ
rưng rưng.
Dàn ý đoạn văn bày tỏ những suy ngẫm của nhân vật trữ tình con về công ơn của mẹ được thể hiện trong bài thơ Từ đôi gánh
Mở đoạn:
– Giới thiệu hình ảnh “đôi gánh mẹ” và cảm xúc, suy ngẫm của người con.
Thân đoạn:
– Đôi gánh là biểu tượng cho sự tảo tần, hi sinh, gánh nặng đời mẹ.
– Qua đó, người con nhận ra công ơn sinh thành, nuôi dưỡng sâu nặng của mẹ.
– Cảm xúc chủ đạo: xót xa, biết ơn, trân trọng và day dứt.
Kết đoạn:
– Khẳng định tình mẫu tử thiêng liêng và lòng hiếu thảo của người con.
Đoạn văn bày tỏ những suy ngẫm của nhân vật trữ tình con về công ơn của mẹ được thể hiện trong bài thơ Từ đôi gánh (Mẫu 1)
Trong bài thơ Từ đôi gánh, nhân vật trữ tình “con” đã có những suy ngẫm sâu sắc về công ơn của mẹ qua hình ảnh đôi gánh quen thuộc. Đôi gánh hiện lên chênh vênh, trĩu nặng giữa “chợ sớm đồng chiều”, gợi bao nhọc nhằn, vất vả của mẹ suốt một đời tảo tần. Qua đó, người con nhận ra mỗi bước chân liêu xiêu của mẹ là một bước hi sinh thầm lặng vì gia đình. Hình ảnh ấy khiến con không chỉ nhớ thương mà còn thấm thía công lao sinh thành, dưỡng dục lớn lao của mẹ.

Đoạn văn bày tỏ những suy ngẫm của nhân vật trữ tình con về công ơn của mẹ được thể hiện trong bài thơ Từ đôi gánh (Mẫu 2)
Suy ngẫm của nhân vật trữ tình con về mẹ trong bài thơ mang chiều sâu cảm xúc và ý nghĩa nhân văn. Đôi gánh mẹ không chỉ gánh sắn khoai, rạ rơm mà còn gánh “một nắng hai sương”, gánh cả những cay cực của đời người. Người con nhận ra mẹ đã gánh hai đầu no đói, chia đôi nỗi nhớ thương cho chồng nơi chiến trận và con thơ dại. Từ đó, con càng thêm xót xa, thấu hiểu sự hi sinh âm thầm nhưng bền bỉ của mẹ, một sự hi sinh không lời mà vô cùng lớn lao.
Đoạn văn bày tỏ những suy ngẫm của nhân vật trữ tình con về công ơn của mẹ được thể hiện trong bài thơ Từ đôi gánh (Mẫu 3)
Qua hình ảnh đôi gánh, nhân vật trữ tình con còn bộc lộ lòng biết ơn và ý thức sâu sắc về cội nguồn. Con nhận ra mình “lớn lên từ đôi gánh mẹ”, từ hạt cơm, manh áo đến những bài học làm người. Đôi gánh ấy đã tạc vào tâm trí con dáng mẹ gầy gò, lam lũ mà thiêng liêng. Cảm xúc “rưng rưng” ở cuối bài thơ là sự dâng trào của tình mẫu tử, của lòng hiếu thảo chân thành, khiến người đọc không khỏi xúc động và suy ngẫm về bổn phận làm con.
