Đề bài: Nêu điểm tương đồng của 2 bài thơ Tây Tiến và Việt Bắc
Dàn ý đoạn văn nêu điểm tương đồng của 2 bài thơ Tây Tiến và Việt Bắc
1. Mở bài
-
Tây Tiến và Việt Bắc là hai tác phẩm tiêu biểu của thơ ca kháng chiến chống Pháp.
-
Dù khác phong cách, cả hai đều gặp nhau ở cảm hứng yêu nước và tình nghĩa cách mạng.
2. Thân bài
a. Cùng ca ngợi hình ảnh người lính cách mạng
-
Tây Tiến: người lính hào hoa, bi tráng.
-
Việt Bắc: cán bộ kháng chiến nghĩa tình, thủy chung.
b. Cùng khắc họa thiên nhiên núi rừng gắn với kháng chiến
-
Núi rừng Tây Bắc dữ dội, hùng vĩ.
-
Núi rừng Việt Bắc ân tình, đậm chất kỷ niệm.
c. Cùng thể hiện tình cảm gắn bó sâu nặng
-
Tình đồng đội, tình quân dân.
-
Nỗi nhớ da diết sau chia xa.
3. Kết bài
-
Hai bài thơ góp phần làm nên diện mạo thơ ca kháng chiến: vừa hào hùng vừa giàu nghĩa tình.
Đoạn văn nêu điểm tương đồng của 2 bài thơ Tây Tiến và Việt Bắc (Mẫu 1)
Tây Tiến và Việt Bắc đều khắc họa thành công hình tượng người lính cách mạng trong kháng chiến chống Pháp. Ở Tây Tiến, Quang Dũng dựng lên chân dung người lính hào hoa mà bi tráng: “Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc”, “Áo bào thay chiếu anh về đất”. Những gian khổ, hi sinh được miêu tả chân thực nhưng vẫn thấm đẫm vẻ đẹp lãng mạn. Trong khi đó, Việt Bắc của Tố Hữu lại tái hiện hình ảnh cán bộ kháng chiến gắn bó với nhân dân: “Những đường Việt Bắc của ta / Đêm đêm rầm rập như là đất rung”. Dù giọng điệu khác nhau, cả hai tác phẩm đều tôn vinh phẩm chất cao đẹp của người lính: dũng cảm, giàu lý tưởng và sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc. Qua đó, hai nhà thơ gặp nhau ở cảm hứng ngợi ca con người cách mạng trong thời đại anh hùng.

Đoạn văn nêu điểm tương đồng của 2 bài thơ Tây Tiến và Việt Bắc (Mẫu 2)
Một điểm gặp gỡ nổi bật giữa Tây Tiến và Việt Bắc là hình ảnh thiên nhiên núi rừng gắn liền với cuộc kháng chiến. Trong Tây Tiến, thiên nhiên Tây Bắc hiện lên hùng vĩ, dữ dội: “Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm”, “Heo hút cồn mây súng ngửi trời”. Cảnh sắc hiểm trở làm nền cho vẻ đẹp kiên cường của người lính. Còn trong Việt Bắc, thiên nhiên mang vẻ đẹp trữ tình, đằm thắm: “Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi”, “Ve kêu rừng phách đổ vàng”. Núi rừng không chỉ là chiến khu mà còn là không gian của nghĩa tình quân dân. Dù sắc thái khác nhau, cả hai bài thơ đều cho thấy thiên nhiên là chứng nhân lịch sử, là hậu phương và cũng là người bạn đồng hành của cách mạng.
