Đề bài: Hãy viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích trong đoạn thơ Em ơi Hà Nội phố của Phan Vũ
“Em ơi, Hà – Nội – phố!
Ta còn em cây bằng lăng mồ côi
Mùa đông Ta còn em nóc phố mồ côi
Mùa đông Ta còn em mảnh trăng mồ côi
Mùa đông
Ta còn em những bức tranh
Ghi một nỗi buồn
Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố
Bơ vơ không nhớ nổi một con đường
Tha hương ngay trước cổng nhà cha mẹ…”
(Trích “Em ơi Hà Nội phố”, Phan Vũ)
Dàn ý đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích trong đoạn thơ Em ơi Hà Nội phố của Phan Vũ
1. Mở bài
-
Giới thiệu bài thơ Em ơi, Hà Nội phố của Phan Vũ – tác phẩm giàu cảm xúc về Hà Nội trong những năm tháng biến động.
-
Đoạn thơ thể hiện nỗi cô đơn, hoài niệm và tình yêu sâu nặng đối với Hà Nội.
2. Thân bài
-
Hình ảnh Hà Nội trong nỗi nhớ
-
Các hình ảnh “cây bằng lăng mồ côi”, “nóc phố mồ côi”, “mảnh trăng mồ côi” gợi cảm giác vắng lặng, buồn thương.
-
Điệp từ “mùa đông”, “mồ côi” nhấn mạnh sự trống trải của không gian.
-
-
Tâm trạng con người
-
Người nghệ sĩ “lang thang”, “bơ vơ” thể hiện nỗi cô đơn, mất phương hướng.
-
Cảm giác “tha hương ngay trước cổng nhà” diễn tả nỗi đau khi quê hương trở nên xa lạ.
-
-
Nghệ thuật
-
Ngôn ngữ giàu nhạc điệu, hình ảnh giàu sức gợi, giọng thơ trầm buồn.
-
3. Kết bài
-
Đoạn thơ thể hiện tình yêu Hà Nội tha thiết cùng nỗi đau mất mát, tạo nên giá trị cảm xúc sâu sắc.

Đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích trong đoạn thơ Em ơi Hà Nội phố của Phan Vũ (Mẫu 1)
Đoạn thơ trong Em ơi, Hà Nội phố của Phan Vũ đã khắc họa một Hà Nội đầy nỗi buồn và cô đơn qua những hình ảnh giàu sức gợi. Các chi tiết “cây bằng lăng mồ côi”, “nóc phố mồ côi”, “mảnh trăng mồ côi” không chỉ miêu tả cảnh vật mà còn thể hiện tâm trạng trống vắng của con người trước những biến động của thời gian. Điệp từ “mùa đông” lặp lại nhiều lần tạo nên cảm giác lạnh lẽo, nhấn mạnh không gian tĩnh lặng và buồn bã của phố phường Hà Nội. Trong bối cảnh ấy, hình ảnh “người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố” gợi lên nỗi cô đơn và sự mất phương hướng của con người giữa chính quê hương mình. Câu thơ “tha hương ngay trước cổng nhà cha mẹ” là điểm nhấn đầy ám ảnh, diễn tả nỗi đau khi con người vẫn ở quê hương nhưng cảm thấy xa lạ và lạc lõng. Qua đoạn thơ, Phan Vũ đã thể hiện tình yêu sâu nặng với Hà Nội, đồng thời ghi lại những cảm xúc buồn thương của con người trước sự đổi thay của thành phố thân yêu.
Đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích trong đoạn thơ Em ơi Hà Nội phố của Phan Vũ (Mẫu 2)
Đoạn thơ trích từ Em ơi, Hà Nội phố đã thể hiện rõ nét nỗi buồn hoài niệm của tác giả trước một Hà Nội trầm lắng và cô quạnh. Những hình ảnh “mồ côi” xuất hiện liên tiếp như “cây bằng lăng mồ côi”, “nóc phố mồ côi”, “mảnh trăng mồ côi” tạo nên một không gian buồn vắng, nơi cảnh vật dường như cũng mang tâm trạng của con người. Điệp khúc “Ta còn em” vang lên như một lời khẳng định đầy tha thiết về tình yêu Hà Nội, cho thấy dù trải qua bao biến động, hình bóng thành phố vẫn còn trong ký ức tác giả. Hình ảnh người nghệ sĩ “lang thang” và “bơ vơ” trên phố gợi cảm giác cô đơn, mất phương hướng giữa không gian quen thuộc. Đặc biệt, câu thơ “tha hương ngay trước cổng nhà cha mẹ” mang sức gợi lớn, thể hiện nỗi đau khi con người cảm thấy xa lạ ngay chính nơi mình sinh ra. Đoạn thơ vì thế không chỉ là bức tranh cảnh vật mà còn là bản nhạc buồn về tình yêu Hà Nội sâu sắc và day dứt.
