Đề bài: Khi Gióng ra trận, mẹ đã đến bên ngựa sắt để tạm biệt con, em hãy đóng vai mẹ Gióng để viết lại cuộc chia tay xúc động ấy bằng một đoạn văn khoảng 5-7 câu.
Dàn ý đoạn văn đóng vai mẹ Gióng để viết lại cuộc chia tay xúc động trong chuyện Thánh Gióng
Mở đoạn
-
Hoàn cảnh chia tay: Gióng ra trận, mẹ tiễn con bên ngựa sắt
-
Cảm xúc chung: xúc động, lo lắng, tự hào
Thân đoạn
-
Nhìn con từ đứa trẻ nằm một chỗ đến tráng sĩ oai phong
-
Tâm trạng người mẹ: thương con, lo con nhưng không ngăn cản
-
Lời dặn dò, gửi gắm niềm tin và tình mẫu tử
Kết đoạn
-
Khẳng định niềm tự hào khi con vì nước
-
Bài học: tình yêu nước, sự hi sinh thầm lặng của người mẹ

Đoạn văn đóng vai mẹ Gióng để viết lại cuộc chia tay xúc động trong chuyện Thánh Gióng (Mẫu 1)
Tôi đứng bên ngựa sắt, nhìn con trai mình sừng sững trong áo giáp mà lòng nghẹn ngào không nói nên lời. Mới hôm nào, con còn là đứa trẻ lên ba không biết nói cười, vậy mà hôm nay đã trở thành tráng sĩ ra trận cứu nước. Tôi thương con, lo cho con trước hiểm nguy phía trước, nhưng sâu thẳm trong tim lại trào dâng niềm tự hào. Tôi chỉ biết nắm chặt tay con, dặn con đánh giặc phải giữ mình. Con ra đi vì non sông, mẹ nguyện đứng sau làm điểm tựa. Dẫu có xa con, lòng mẹ vẫn vẹn nguyên niềm tin.
Đoạn văn đóng vai mẹ Gióng để viết lại cuộc chia tay xúc động trong chuyện Thánh Gióng (Mẫu 2)
Khi ngựa sắt hí vang chuẩn bị xông pha, tôi lặng lẽ nhìn con lần cuối. Con lớn nhanh như thổi, lớn bằng tình yêu nước của dân làng và cả niềm mong mỏi của mẹ. Là mẹ, ai chẳng muốn con bình yên bên mình, nhưng đất nước lâm nguy, tôi không thể giữ con lại. Tôi đặt tay lên áo giáp lạnh mà tim mình nóng hổi yêu thương. Mẹ tiễn con đi không phải bằng nước mắt yếu mềm mà bằng niềm tin son sắt. Con hãy đi, mang theo cả tấm lòng của mẹ và nhân dân.
Đoạn văn đóng vai mẹ Gióng để viết lại cuộc chia tay xúc động trong chuyện Thánh Gióng (Mẫu 3)
Trước giờ phút con lên ngựa, tôi bỗng nhớ lại quãng đời nuôi con khôn lớn trong âm thầm vất vả. Cơm gạo cả làng góp nuôi con hôm nào nay đã hóa thành sức mạnh phi thường. Tôi nhìn con vươn vai cao lớn, thấy trong đó hình bóng của non sông đang đứng dậy. Dẫu lòng mẹ đau đáu lo âu, tôi vẫn mỉm cười tiễn con ra trận. Bởi con đi không chỉ cho riêng mình mà cho cả đất nước. Với mẹ, đó là niềm hi sinh thiêng liêng và cao cả nhất.
Đoạn văn đóng vai mẹ Gióng để viết lại cuộc chia tay xúc động trong chuyện Thánh Gióng (Mẫu 4)
Trước giờ phút con lên ngựa, tôi bỗng nhớ lại quãng đời nuôi con khôn lớn trong âm thầm vất vả. Cơm gạo cả làng góp nuôi con hôm nào nay đã hóa thành sức mạnh phi thường. Tôi nhìn con vươn vai cao lớn, thấy trong đó hình bóng của non sông đang đứng dậy. Dẫu lòng mẹ đau đáu lo âu, tôi vẫn mỉm cười tiễn con ra trận. Bởi con đi không chỉ cho riêng mình mà cho cả đất nước. Với mẹ, đó là niềm hi sinh thiêng liêng và cao cả nhất.
