Anh/Chị hãy viết đoạn văn khoảng 400-500 chữ so sánh tình cảm cháu dành cho bà ở 2 đoạn thơ sau: “Cháu chiến đấu hôm nay Vì lòng yêu Tổ quốc Vì xóm làng thân thuộc Bà ơi, cũng vì bà Vì tiếng gà cục tác Ổ trứng hồng tuổi thơ.” (“Tiếng gà trưa”- Xuân Quỳnh) “Giờ cháu đã đi xa. Có ngọn khói trăm tàu, Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả, Nhưng vẫn chẳng lúc nào quên nhắc nhở: – Sớm mai này, bà nhóm bếp lên chưa?” (“Bếp lửa” – Bằng Việt)”

Đề bài: Anh/Chị hãy viết đoạn văn khoảng 400-500 chữ so sánh tình cảm cháu dành cho bà ở 2 đoạn thơ sau:

“Cháu chiến đấu hôm nay

Vì lòng yêu Tổ quốc

Vì xóm làng thân thuộc

Bà ơi, cũng vì bà

Vì tiếng gà cục tác

Ổ trứng hồng tuổi thơ.”

(“Tiếng gà trưa”- Xuân Quỳnh)

“Giờ cháu đã đi xa.

Có ngọn khói trăm tàu,

Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả,

Nhưng vẫn chẳng lúc nào quên nhắc nhở:

– Sớm mai này, bà nhóm bếp lên chưa?”

(“Bếp lửa” – Bằng Việt)

Dàn ý đoạn văn khoảng 400-500 chữ so sánh tình cảm cháu dành cho bà

1. Mở bài

  • Giới thiệu hai đoạn thơ trong Tiếng gà trưa (Xuân Quỳnh) và Bếp lửa (Bằng Việt).

  • Khẳng định: Cả hai đều thể hiện tình cảm sâu nặng của người cháu dành cho bà, nhưng sắc thái biểu hiện có điểm giống và khác nhau.

2. Thân bài

a. Điểm giống nhau

  • Đều thể hiện tình bà cháu thiêng liêng, gắn với kỉ niệm tuổi thơ.

  • Hình ảnh giản dị (tiếng gà, bếp lửa) trở thành biểu tượng của tình bà và nguồn động lực tinh thần.

  • Khi trưởng thành, người cháu vẫn luôn nhớ và hướng về bà.

b. Điểm khác nhau

  • Tiếng gà trưa: tình cảm bà cháu gắn với động lực chiến đấu, tình cảm được thể hiện trực tiếp, sôi nổi.

  • Bếp lửa: tình cảm thể hiện qua nỗi nhớ, sự suy ngẫm sâu lắng khi cháu đã trưởng thành và đi xa.

  • Giọng điệu: Xuân Quỳnh tha thiết, giàu cảm xúc tuổi trẻ; Bằng Việt trầm lắng, chiêm nghiệm.

3. Kết bài

  • Khẳng định giá trị của hai đoạn thơ: đều ca ngợi tình bà cháu bền chặt.

  • Liên hệ: nhắc nhở mỗi người trân trọng tình thân gia đình.

Anh/Chị hãy viết đoạn văn khoảng 400-500 chữ so sánh tình cảm cháu dành cho bà ở 2 đoạn thơ sau: “Cháu chiến đấu hôm nay Vì lòng yêu Tổ quốc Vì xóm làng thân thuộc Bà ơi, cũng vì bà Vì tiếng gà cục tác Ổ trứng hồng tuổi thơ.” (“Tiếng gà trưa”- Xuân Quỳnh) “Giờ cháu đã đi xa. Có ngọn khói trăm tàu, Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả, Nhưng vẫn chẳng lúc nào quên nhắc nhở: - Sớm mai này, bà nhóm bếp lên chưa?” (“Bếp lửa” – Bằng Việt)"

Đoạn văn khoảng 400-500 chữ so sánh tình cảm cháu dành cho bà (Mẫu 1)

Hai đoạn thơ trong “Tiếng gà trưa” của Xuân Quỳnh và “Bếp lửa” của Bằng Việt đều khắc họa tình cảm sâu sắc của người cháu dành cho bà, song mỗi tác giả lại thể hiện bằng những sắc thái riêng. Trong đoạn thơ của Xuân Quỳnh, tình cảm ấy được thể hiện trực tiếp và mạnh mẽ: người cháu chiến đấu không chỉ vì Tổ quốc, vì quê hương mà còn “vì bà”, vì những kỉ niệm tuổi thơ gắn với “tiếng gà cục tác, ổ trứng hồng”. Những hình ảnh giản dị ấy gợi lên tuổi thơ ấm áp, nơi bà chính là người chăm sóc, nuôi dưỡng và chở che. Chính tình yêu thương gia đình đã trở thành nguồn sức mạnh tinh thần giúp người chiến sĩ vững vàng nơi chiến trường. Trong khi đó, đoạn thơ của Bằng Việt lại mang sắc thái lắng sâu và chiêm nghiệm. Khi cháu đã trưởng thành, đi xa và có nhiều niềm vui mới trong cuộc sống, hình ảnh bà vẫn luôn hiện diện trong tâm trí qua câu hỏi giản dị: “Sớm mai này, bà nhóm bếp lên chưa?”. Câu hỏi ấy không chỉ là sự quan tâm mà còn thể hiện nỗi nhớ và lòng biết ơn đối với người bà tảo tần. Nếu Xuân Quỳnh nhấn mạnh tình bà cháu như một động lực hành động trong hiện tại, thì Bằng Việt lại khắc họa tình cảm ấy như một ký ức bền bỉ theo suốt cuộc đời con người. Dù cách thể hiện khác nhau, cả hai đoạn thơ đều cho thấy tình bà cháu là nguồn tình cảm thiêng liêng, nuôi dưỡng tâm hồn con người từ thuở nhỏ đến khi trưởng thành. Qua đó, người đọc nhận ra rằng những kỷ niệm giản dị trong gia đình có thể trở thành sức mạnh tinh thần lớn lao, giúp mỗi người sống tốt hơn và có trách nhiệm hơn với cuộc đời.

Đoạn văn khoảng 400-500 chữ so sánh tình cảm cháu dành cho bà (Mẫu 2)

Tình bà cháu là nguồn cảm xúc quen thuộc trong thơ ca Việt Nam, và hai đoạn thơ của Xuân Quỳnh và Bằng Việt đã thể hiện tình cảm ấy bằng hai góc nhìn khác nhau nhưng đều rất xúc động. Trong “Tiếng gà trưa”, hình ảnh người cháu chiến sĩ nhớ về bà qua tiếng gà trưa quen thuộc đã gợi lên những kỷ niệm tuổi thơ êm đềm. Người cháu chiến đấu hôm nay không chỉ vì lý tưởng lớn lao mà còn vì những điều bình dị gắn với người bà thân yêu. Cách bộc lộ tình cảm trực tiếp “Bà ơi, cũng vì bà” cho thấy sự gắn bó sâu nặng, đồng thời khẳng định rằng tình cảm gia đình chính là nền tảng tạo nên lòng yêu nước. Ngược lại, trong “Bếp lửa”, tình cảm của người cháu dành cho bà được thể hiện qua dòng hồi tưởng khi đã đi xa. Dù cuộc sống mở ra nhiều chân trời mới với “ngọn khói trăm tàu, lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả”, người cháu vẫn luôn nhớ đến bà và lo lắng cho bà từng sớm mai. Nỗi nhớ ấy không ồn ào mà lắng sâu, thể hiện sự trưởng thành trong cảm nhận của người cháu về công lao và sự hy sinh thầm lặng của bà. Nếu đoạn thơ của Xuân Quỳnh giàu chất cảm xúc tuổi trẻ, sôi nổi và trực tiếp, thì đoạn thơ của Bằng Việt lại mang vẻ suy tư, trầm tĩnh của người đã trưởng thành. Tuy vậy, cả hai đều gặp nhau ở một điểm chung: tình bà cháu là nguồn sức mạnh tinh thần bền vững, theo con người suốt cuộc đời. Những hình ảnh giản dị như tiếng gà hay bếp lửa không chỉ là kỷ niệm mà còn là biểu tượng của tình yêu thương gia đình, nhắc nhở mỗi người phải biết trân trọng những người thân yêu bên cạnh mình.

Đoạn văn khoảng 400-500 chữ so sánh tình cảm cháu dành cho bà (Mẫu 3)

Qua hai đoạn thơ của Xuân Quỳnh và Bằng Việt, người đọc cảm nhận rõ vẻ đẹp bền chặt của tình bà cháu, một tình cảm vừa gần gũi vừa thiêng liêng. Trong “Tiếng gà trưa”, tiếng gà gợi lại những ký ức tuổi thơ ấm áp bên bà, từ đó trở thành động lực tinh thần để người cháu chiến sĩ chiến đấu. Câu thơ “Bà ơi, cũng vì bà” cho thấy tình cảm được bộc lộ chân thành, trực tiếp, nhấn mạnh rằng tình yêu gia đình luôn song hành với tình yêu quê hương đất nước. Tình bà cháu ở đây mang sắc thái trẻ trung, sôi nổi và đầy sức sống. Trái lại, trong “Bếp lửa”, tình cảm ấy lại được thể hiện qua nỗi nhớ khi người cháu đã đi xa. Dù cuộc sống có nhiều đổi thay, hình ảnh bà vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí qua câu hỏi giản dị mà xúc động: “Sớm mai này, bà nhóm bếp lên chưa?”. Câu hỏi ấy thể hiện sự quan tâm, lo lắng và lòng biết ơn sâu sắc đối với người bà tần tảo. Nếu Xuân Quỳnh nhìn tình bà cháu như nguồn động lực thúc đẩy hành động ở hiện tại, thì Bằng Việt lại nhìn nó như một ký ức nâng đỡ tâm hồn con người suốt cuộc đời. Dù khác nhau về giọng điệu và hoàn cảnh thể hiện, cả hai đoạn thơ đều khẳng định rằng tình cảm gia đình chính là nền tảng quan trọng hình thành nhân cách và sức mạnh tinh thần của mỗi con người. Nhờ những kỷ niệm giản dị nhưng ấm áp bên bà, người cháu có thể trưởng thành, vững vàng và luôn nhớ về cội nguồn của mình.

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online