Từ cảnh ngộ của nhân vật Đũi, anh chị suy nghĩ gì về số phận người nông dân nghèo trước cách mạng tháng 8 (10 dòng)

Đề bài: Từ cảnh ngộ của nhân vật Đũi, anh chị suy nghĩ gì về số phận người nông dân nghèo trước cách mạng tháng 8 (10 dòng)

[…] Cái Đũi đem thân đi ở là vì những sự hủ bại ở chồn hương thôn. Năm nó lên mười tuổi, bố nó là một bác Nhiêu gai ngạnh trong làng. Năm lên mười hai, cái Đũi là con một ông lý trưởng cứng cổ ra phết. Thề rồi từ khi ông Lý là ông Lý, thì cũng như từ khi loài người là loài người, của cải của cái Đũi phải ra tỉnh đi ở!

Ông Lý cứ việc từ trong nhà “đội nón ra đi”. Ruộng cả, ao liền của ông Lý bán hết… sạch sành sanh,

– U tôi vẫn đi cấy cày thuê ở làng, còn thầy tôi hiện giờ thì kéo xe! Thật là thân làm tội đời, được cái tiếng hão thì mất nghiệp, làm khổ con, làm khổ vợ. Ngày nay đi kéo xe, có khi thiếu thuế bị cai nó đá cho đến lệch mạng mỡ, nhưng mà tôi chả thương, vì có thế mới biết thân, mới đáng đời.

Cái Đũi nói như thế một cách mát ruột lắm. Tôi hỏi:

– Thế người làng còn ai gọi ông Lý nữa không?

Nó chép miệng mà rằng:

– Ấy mấy người làng không biết là lên đây kéo xe, nên mỗi khi thấy bố tôi về làng, bọn người làng vẫn gọi là ông lý cựu kia đấy!

(Lược một đoạn: Cái Đũi kể cho “tôi” nghe về chủ nhà mà nó từng ở. Chủ nhà thứ nhất là một me Tây hết duyên về già, khổ nhục quá không chịu được nên nó chuyển sang ở cho nhà chủ thứ h.i…)

(…] Thoạt đầu, khi đứng thập thò sau lưng một mụ đưa người, cái Đũi cứ trộng những cái tủ chè khảm, câu đối sơn son thếp vàng, lộ bộ, đôn sứ với chậu sứ, tủ gương với đỉnh đồng mà có lẽ cũng ù cả tai! Bà chủ dõng dạc kêu cho công mỗi tháng năm hào. Cái Đũi vào làm, lòng mừng khấp khởi…

Một ngày đầu, may không có chuyện gì. Tối hôm sau vì ăn cơm khuya, thức ăn lại không đủ dùng nên cái Đũi liền khoẳng vào cái liễn trong gác măng dê, lấy ra ba miếng thịt vịt. Không ngờ bảnh mắt sáng hôm sau nữa, bà chủ lôi xềnh xệch cái Đũi ra “nơi xảy ra án mạng ấy”, cốc cho cái Đũi đến ba cái bươu đầu và nói lịch sự thế này: “Tiên sư cha con ranh con, chưa chi đã giở ngay những thói trộm cắp! Liễn thịt của bà mười hai miếng mà dám thọc ngay đũa vào ăn vụng mất ba miếng! Bà đã đếm rồi bà mới cất đi, dễ mày tưởng bà không biết đấy à!”

Dàn ý đoạn văn suy nghĩ về số phận người nông dân nghèo trước cách mạng tháng 8

1. Mở bài

  • Giới thiệu nhân vật Đũi – một cô gái nông dân nghèo phải đi ở từ nhỏ.

  • Từ cảnh ngộ của Đũi, gợi suy nghĩ về số phận người nông dân nghèo trước Cách mạng tháng Tám 1945.

2. Thân bài

a. Cuộc sống bấp bênh, sa sút, bị bần cùng hóa

  • Gia đình từng có địa vị (bố là Lý trưởng) nhưng vì hủ bại, ăn chơi mà khánh kiệt.

  • Ruộng đất bán sạch, cha đi kéo xe, mẹ đi cấy thuê, con phải đi ở.
    → Số phận nông dân lệ thuộc, dễ rơi vào cảnh trắng tay.

b. Thân phận thấp hèn, bị khinh rẻ, áp bức

  • Làm đầy tớ với đồng công rẻ mạt.

  • Bị đánh đập, mắng chửi chỉ vì vài miếng ăn.
    → Nhân phẩm không được coi trọng, sống trong tủi nhục.

c. Nguyên nhân và ý nghĩa phản ánh

  • Xã hội thực dân phong kiến bất công, phân hóa giàu nghèo sâu sắc.

  • Thể hiện giá trị hiện thực và tinh thần nhân đạo của nhà văn.

3. Kết bài

  • Khẳng định: Số phận Đũi tiêu biểu cho bi kịch người nông dân trước cách mạng.

  • Càng thêm trân trọng những đổi thay sau Cách mạng tháng Tám.

Đoạn văn suy nghĩ về số phận người nông dân nghèo trước cách mạng tháng 8 (Mẫu 1)

Từ cảnh ngộ của nhân vật Đũi, ta thấy rõ số phận bấp bênh và bi đát của người nông dân nghèo trước Cách mạng tháng Tám. Gia đình Đũi từng có chút danh giá khi cha làm Lý trưởng, nhưng chỉ vì thói hủ bại, sĩ diện hão mà ruộng đất tiêu tan, cơ nghiệp sạch sành sanh. Từ đó, cha phải đi kéo xe, mẹ đi cấy thuê, còn Đũi – mới mười mấy tuổi – đã phải đem thân đi ở. Cuộc đời người nông dân khi ấy thật mong manh, chỉ một biến cố là rơi xuống đáy xã hội. Họ không có chỗ dựa, không có quyền tự quyết số phận. Qua Đũi, ta hiểu rằng trước cách mạng, người nông dân luôn sống trong vòng xoáy nghèo đói và bất ổn.

Từ cảnh ngộ của nhân vật Đũi, anh chị suy nghĩ gì về số phận người nông dân nghèo trước cách mạng tháng 8 (10 dòng)

Đoạn văn suy nghĩ về số phận người nông dân nghèo trước cách mạng tháng 8 (Mẫu 2)

Cảnh Đũi bị bà chủ đánh mắng chỉ vì ăn vụng ba miếng thịt vịt cho thấy thân phận thấp hèn, tủi nhục của người nông dân nghèo trước cách mạng. Làm lụng vất vả với đồng công ít ỏi, nhưng chỉ một sai lầm nhỏ cũng bị coi như tội lớn. Đũi không chỉ thiếu thốn vật chất mà còn bị chà đạp về nhân phẩm. Những lời mắng nhiếc, những cái cốc đầu thô bạo phản ánh sự bất công của xã hội thực dân phong kiến, nơi kẻ giàu có quyền hành còn người nghèo chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng. Qua đó, ta càng thấm thía nỗi khổ của người nông dân xưa – những con người hiền lành nhưng phải sống kiếp tôi đòi, bị coi rẻ và áp bức.

Đoạn văn suy nghĩ về số phận người nông dân nghèo trước cách mạng tháng 8 (Mẫu 3)

Từ cuộc đời Đũi, có thể thấy số phận người nông dân trước Cách mạng tháng Tám là chuỗi ngày nghèo đói, tăm tối và không lối thoát. Họ bị bóc lột cả về sức lao động lẫn tinh thần, bị đẩy vào cảnh cùng quẫn mà không thể phản kháng. Sự sa sút của gia đình Đũi cho thấy xã hội cũ đầy bất công, nơi danh phận hão huyền không cứu nổi miếng cơm manh áo. Qua hình tượng này, nhà văn bộc lộ niềm thương cảm sâu sắc đối với người lao động nghèo, đồng thời tố cáo một xã hội đã đẩy con người vào bước đường cùng. Điều đó giúp ta hiểu vì sao Cách mạng tháng Tám trở thành ánh sáng giải phóng cho hàng triệu người nông dân.

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online