Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích đặc điểm của hành động kịch qua nhân vật Ác-pa-gông

Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích đặc điểm của hành động kịch qua nhân vật Ác-pa-gông trong đoạn trích sau:

ÁC-PA-GÔNG: Nào, lại cả đây để tôi phân lệnh chốc nữa làm và cắt việc cho mỗi người. Lại gần đây, bà Clốt. Bắt đầu là bà nhé. (Bà Clốt cẩm cái chối). Được, bà sẵn khí giới cầm tay rồi. Tôi trao cho bà nhiệm vụ lau chùi mọi nơi, và nhất là cẩn thận đừng cọ các đồ gỗ mạnh quá, sợ mòn mất. Ngoài việc ấy, tôi uy cho bà, lúc bữa ăn tối, quản giám chai lọ; nếu để thất lạc cái nào và đánh vỡ cái gì, tôi sẽ bắt đền bà rồi trừ vào tiền công.
BÁC GIẮC (nói riêng): Hình phạt thiết thực gớm!
ÁC-PA-GÔNG (vẫn nói với bà Clốt): Thôi, đi. Đến anh Branh-đa-voan (Brinda voine) và anh, La Me-cluy-sơ (La Merluche), tôi cắt cho các anh chức vụ lau rửa cốc và rót rượu, nhưng chỉ khi nào mọi người khát, chứ không phải theo thói của những thằng đầy tớ dớ dẩn, như muốn khiêu khích người ta, nhắc nhở người ta phải uống khi người ta không nghĩ đến chuyện uống. Hãy chờ khi người ta hò đôi ba lần đã, và nhớ là phải mang thêm thật nhiều nước lã.
BÁC GIẮC (nói riêng): Vâng, rượu nguyên không pha, bốc lên đầu.
LA ME-CLUY-SƠ: Thế chúng tôi có phải cởi áo ngoài không, thưa ông?
ÁC-PA-GÔNG: Có, nhưng khi nào thấy khách đến đã, và giữ gìn kĩ chớ làm hỏng y phục.
BRANH-ĐA-VOAN: Thưa ông, ông đã biết rõ, vạt trước áo vét dài của tôi bị một vết dầu đèn to tướng.
LA ME-CLUY-SƠ: Còn tôi, thưa ông, quần của tôi thì thủng đít và, nói lỗi phép, người ta nhìn thấy…
ÁC-PA-GÔNG (nói với La Me-cluy-sơ): Im! Liệu khéo quay cái đó vào phía tường và lúc nào cũng quay đằng trước ra phía khách là được. (Ác-pa-gông đặt chiếc mũ trước áo của mình để chỉ cho Branh-đa-voan phải làm thế nào để che vết dầu). […]
ÁC-PA-GÔNG: […] Ô này, bác Giắc, lại gần đây. Tôi để bác lại người cuối cùng đấy.
BÁC GIẮC: Nhưng, thưa ông, ông muốn nói với anh đánh xe hay với anh đầu bếp, bởi vì tôi vừa là anh này vừa là anh kia.
ÁC-PA-GÔNG: Với cả hai.
BÁC GIẮC: Nhưng, trong hai người, ông nói với ai trước?
ÁC-PA-GÔNG: Với đầu bếp.
BÁC GIẮC: Vậy ông làm ơn chờ cho. (Bác bỏ mũ đánh xe và xuất hiện với bộ áo đầu bếp).
ÁC-PA-GÔNG: Nghi thức quỷ quái gì thế?
BÁC GIẮC: Ông cứ nói.
ÁC-PA-GÔNG: Bác Giắc, chả là tôi đã định thết cơm khách tối nay.
BÁC GIẶC (nói riêng): Một kì quan vĩ đại!
ÁC-PA-GÔNG: Bác cho biết, liệu có cho chúng ta ăn ngon được không?
BÁC GIẮC: Được, nếu ông cho nhiều tiền.
ÁC-PA-GÔNG: Quỷ thật! Lúc nào cũng tiền! Hình như chúng nó không có gì khác mà nói: “Tiền, tiền, tiền!”. À! Chúng nó chỉ có tiếng “Tiền” nơi cửa miệng. Lúc nào cũng nói tiền! Tiền, đó là gươm gối đầu giường của chúng nó! […]
ÁC-PA-GÔNG: Thôi, im. Bác cần những gì nào?
BÁC GIẮC: Đấy, có ông quản gia, ông ấy làm cơm ngon cho ông mà mất ít tiền.
ÁC-PA-GÔNG: Chao chao! Tôi muốn bác trả lời tôi.
BÁC GIẶC: Các ông có bao nhiêu người ăn?
ÁC-PA-GÔNG: Chúng tôi tám hoặc mười người; nhưng chỉ tính tám người. Khi đủ cho tám người ăn thì cũng rất đủ cho mười người. […]
BÁC GIẮC: Vậy thì phải bốn bát nấu rõ đầy và năm đĩa xào đầu vị. Món nấu: nước dùng tôm he, chim đa đa hầm bắp cải xanh, rau nấu thượng thang, vịt nấu củ cải. Đầu vị: thịt gà xé, bồ câu ra giàng nhồi thịt, ức bê non, dồi lợn và nấm xào.
ÁC-PA-GÔNG: Quái quỷ! Thế để thết cả một thành phố à?
BÁC GIẶC: Thịt quay đầy một xanh thật to, xếp cao thành hình kim tự tháp, nửa con bê thả béo bên sông, ba chim trĩ, ba gà mái tơ béo, mười hai chim câu nuôi chuồng, mười hai gà giò,…
ÁC-PA-GÔNG (lấy tay bịt miệng bác Giắc): À! Thằng phản chủ! Mày ăn hết của tao.
(Trích “Lão hà tiện”[ (Tóm tắt: “Lão hà tiện” (1668) là vở hài kịch nổi tiếng của Mô-li-e (Molière nhà viết kịch vĩ đại người Pháp). Ác-pa-gông (Harpagan) là một tư sản giàu có nhờ cho vay nặng lãi nhưng tính tình vô cùng keo kiệt, bủn xỉn. Ông ta đã góa vợ, có hai con là Clê-ăng (Cleante) và Ê-li-do (Elise) nhưng không hề quan tâm đến con mà chỉ nghĩ đến tiền bạc. Ac-pa-găng mở tiệc thiết đãi mọi người và mời Ma-ri-an (Marian), một cô gái trẻ (mà ông định cưới làm vợ) đến dự.)
Đoạn trích trên thuộc Hồi 3, lớp I của vở kịch, kể về việc ông ta sai gia nhân chuẩn bị bữa tiệc ấy – Mô-l-ie, Đỗ Đức Hiểu dịch, NXB Kim Đồng, Hà Nội, 2020, tr. 74 – 79)

Dàn ý đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích đặc điểm của hành động kịch qua nhân vật Ác-pa-gông

1. Mở ý
– Giới thiệu vở kịch Lão hà tiện của Mô-li-e và nhân vật Ác-pa-gông.
– Nêu vấn đề: hành động kịch qua nhân vật thể hiện rõ tính cách hà tiện, keo kiệt và tạo nên hiệu quả hài kịch.

2. Thân ý
Hành động kịch thể hiện qua lời nói, cử chỉ:

  • Liên tục phân việc, dặn dò chi li, lo sợ hao phí tài sản.

  • Cử chỉ bịt miệng, quát mắng gia nhân thể hiện sự độc đoán.

Hành động kịch bộc lộ tính cách nhân vật:

  • Keo kiệt đến cực đoan, luôn ám ảnh tiền bạc.

  • Mâu thuẫn giữa giàu có và lối sống bủn xỉn tạo nên yếu tố gây cười.

Ý nghĩa:

  • Tạo xung đột và tính kịch sinh động.

  • Phê phán thói tham lam của tầng lớp tư sản.

3. Kết ý
– Khẳng định hành động kịch là phương tiện làm nổi bật tính cách Ác-pa-gông và giá trị châm biếm của tác phẩm.

Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích đặc điểm của hành động kịch qua nhân vật Ác-pa-gông

Đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích đặc điểm của hành động kịch qua nhân vật Ác-pa-gông (Mẫu 1)

Trong đoạn trích Lão hà tiện, hành động kịch được thể hiện rõ nét qua nhân vật Ác-pa-gông, góp phần làm nổi bật bản chất keo kiệt của ông. Từ những lời phân việc tỉ mỉ cho gia nhân đến các yêu cầu khắt khe như không được làm hỏng đồ đạc hay phải pha nhiều nước lã vào rượu, mọi hành động đều cho thấy sự ám ảnh quá mức với tiền bạc. Không chỉ dừng lại ở lời nói, cử chỉ của nhân vật như quát mắng, bịt miệng người khác hay tính toán khẩu phần ăn cũng trở thành hành động kịch giàu tính biểu cảm. Những hành động ấy tạo nên các tình huống hài hước, đồng thời phơi bày tính cách tham lam, bủn xỉn của một kẻ giàu có nhưng sống ích kỉ. Chính nhờ chuỗi hành động liên tiếp và đầy kịch tính này, nhân vật Ác-pa-gông hiện lên sinh động, trở thành hình tượng điển hình cho thói hà tiện bị xã hội phê phán.

Đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích đặc điểm của hành động kịch qua nhân vật Ác-pa-gông (Mẫu 2)

Hành động kịch trong đoạn trích được xây dựng chủ yếu qua chuỗi lời nói và cử chỉ của Ác-pa-gông, qua đó bộc lộ rõ tính cách nhân vật. Ông ta không ngừng đưa ra những mệnh lệnh chi tiết, luôn nhắc đến việc tiết kiệm và sợ hao tổn tiền của. Ngay cả khi tổ chức tiệc đãi khách, ông vẫn tìm cách giảm bớt chi phí, thậm chí phản ứng gay gắt khi đầu bếp đề xuất thực đơn đầy đủ. Những hành động như bịt miệng gia nhân hay trách mắng họ cho thấy sự độc đoán và ích kỉ của một kẻ chỉ biết nghĩ đến lợi ích cá nhân. Chuỗi hành động ấy tạo nên những tình huống trào phúng, làm nổi bật sự mâu thuẫn giữa địa vị giàu có và lối sống hà tiện đến đáng cười. Qua đó, tác giả không chỉ xây dựng tính kịch hấp dẫn mà còn gửi gắm thái độ phê phán sâu sắc đối với thói tham lam của con người.

Đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích đặc điểm của hành động kịch qua nhân vật Ác-pa-gông (Mẫu 3)

Đặc điểm nổi bật của hành động kịch trong đoạn trích là mọi hành động của Ác-pa-gông đều hướng tới mục đích tiết kiệm tiền, qua đó làm hiện rõ bản chất nhân vật. Ông phân công công việc cho gia nhân với những lời dặn dò chi li, yêu cầu họ giữ gìn từng vật dụng nhỏ nhất, thậm chí tính toán số lượng thức ăn sao cho ít tốn kém. Những phản ứng gay gắt khi nghe đến chi phí bữa tiệc hay hành động chặn lời người khác đã tạo nên các tình huống hài hước nhưng cũng đầy ý nghĩa châm biếm. Chính chuỗi hành động liên tục ấy khiến tính cách hà tiện của Ác-pa-gông không cần miêu tả trực tiếp mà vẫn hiện lên rõ ràng trước người xem. Nhờ vậy, hành động kịch trở thành phương tiện quan trọng giúp tác giả khắc họa nhân vật sinh động và thể hiện tiếng cười phê phán sâu sắc đối với thói tham lam trong xã hội.

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online