Đề bài: Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về bài thơ “ Đồng dao mùa xuân”.
Đồng dao mùa xuân
Có một người lính
Đi vào núi xanh
Những năm máu lửa.
Một ngày hoà bình
Anh không về nữa.
Có một người lính
Chưa một lần yêu
Cà phê chưa uống
Còn mê thả diều
Một lần bom nổ
Khói đen rừng chiều
Anh thành ngọn lửa
Bạn bè mang theo
Mười, hai mươi năm
Anh không về nữa
Anh vẫn một mình
Trường Sơn núi cũ
Ba lô con cóc
Tấm áo màu xanh
Làn da sốt rét
Cái cười hiền lành
Anh ngồi lặng lẽ
Dưới cội mai vàng
Dài bao thương nhớ
Mùa xuân nhân gian
Anh ngồi rực rỡ
Màu hoa đại ngàn
Mắt như suối biếc
Vai đầy núi non…
Tuổi xuân đang độ
Ngày xuân ngọt lành
Theo chân người lính
Về từ núi xanh…
Dàn ý đoạn văn ghi lại cảm xúc về bài thơ Đồng dao mùa xuân
1. Mở đoạn
– Dẫn dắt, giới thiệu tác giả Nguyễn Khoa Điềm và bài thơ Đồng dao mùa xuân
– Ấn tượng, cảm xúc khái quát về bài thơ (lí do em muốn chia sẻ cảm xúc về bài thơ)
2. Thân đoạn
– Chia sẻ tình cảm, cảm xúc về nội dung đề tài mà bài thơ phản ánh: Bài thơ viết về người lính, dưới góc nhìn chiêm nghiệm của một con người thời bình. Đó là những người lính hồn nhiên, tinh nghịch, chưa một lần yêu, còn mê thả diều nhưng chính họ đã hi sinh tuổi xuân, máu xương của mình làm nên đất nước.
– Chia sẻ tình cảm, cảm xúc về những nghệ thuật đặc sắc của bài thơ:
+ Bằng việc diễn tả qua thể thơ bốn chữ, giọng thơ nhẹ nhàng, sử dụng các hình ảnh thơ bình dị, thân thuộc, sử dụng thành công yếu tố tự sự, miêu tả làm hiện lên bức tranh về những người lính thân thương nhưng vô cùng đáng quý.
– Ghi lại cảm xúc chung của em về bài thơ, ý nghĩa của bài thơ đối với con người và cuộc sống: Đọc bài thơ em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào về những người lính Trường Sơn năm xưa. Họ đã xả thân vì quê hương đất nước. Những vần thơ đã ươm mầm cho tâm hồn mỗi chúng ta sự kính phục và suy nghĩ về lối sống xứng đáng công ơn những người đã ngã xuống.
3. Kết đoạn
Khẳng định lại tình cảm, cảm xúc chung về bài thơ.

Đoạn văn đoạn văn ghi lại cảm xúc về bài thơ Đồng dao mùa xuân (Mẫu 1)
Bài thơ Đồng dao mùa xuân của Nguyễn Khoa Điềm đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và xúc động. Qua những câu thơ giản dị, tác giả gợi lại hình ảnh người lính Trường Sơn năm xưa – những con người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ hồn nhiên, chưa một lần yêu, còn mê thả diều, uống cà phê, nhưng đã sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc. Đọc bài thơ, em cảm nhận rõ sự mất mát thầm lặng mà lớn lao của những người lính. Chính sự hi sinh ấy đã làm nên mùa xuân hòa bình hôm nay. Bài thơ khiến em thêm biết ơn và trân trọng lịch sử dân tộc.
Đoạn văn ghi lại cảm xúc về bài thơ Đồng dao mùa xuân (Mẫu 2)
Đồng dao mùa xuân mang đến cho em một nỗi xúc động nhẹ nhàng mà sâu sắc về số phận người lính trong chiến tranh. Hình ảnh “anh không về nữa” được lặp lại nhiều lần khiến lòng em chùng xuống, gợi sự hi sinh lặng thầm của bao thế hệ. Người lính hiện lên vừa gần gũi, hồn nhiên, vừa cao đẹp khi dâng hiến cả tuổi xuân cho đất nước. Giọng thơ bốn chữ ngắn gọn, mộc mạc như một khúc đồng dao càng làm nỗi đau thêm thấm thía. Em cảm nhận được nỗi nhớ thương dài lâu của đồng đội và nhân dân dành cho những người đã ngã xuống. Bài thơ khiến em suy nghĩ nhiều hơn về giá trị của hòa bình.
Đoạn văn ghi lại cảm xúc về bài thơ Đồng dao mùa xuân (Mẫu 3)
Đọc bài thơ Đồng dao mùa xuân, em đặc biệt ấn tượng với những hình ảnh thơ bình dị mà giàu ý nghĩa. Ba lô con cóc, tấm áo màu xanh, làn da sốt rét, cái cười hiền lành đã khắc họa chân thực hình ảnh người lính Trường Sơn năm xưa. Dù gian khổ, thiếu thốn, họ vẫn mang vẻ đẹp trong sáng, lạc quan và nhân hậu. Những câu thơ không cầu kỳ nhưng lại chạm đến trái tim người đọc. Em cảm nhận được sự trân trọng, nâng niu của tác giả dành cho người lính. Qua đó, em càng thêm tự hào về thế hệ cha anh đã hi sinh vì Tổ quốc.
Đoạn văn ghi lại cảm xúc về bài thơ Đồng dao mùa xuân (Mẫu 4)
Bài thơ Đồng dao mùa xuân khiến em lặng người trước vẻ đẹp bất tử của người lính đã hòa mình vào núi rừng Trường Sơn. Dù “anh không về nữa”, nhưng hình ảnh người lính vẫn hiện diện giữa mùa xuân nhân gian, rực rỡ như hoa đại ngàn. Tuổi xuân của họ đã gửi lại núi xanh để mùa xuân đất nước được trọn vẹn. Giọng thơ nhẹ nhàng, chậm rãi như một lời ru, vừa đau xót vừa thiêng liêng. Đọc bài thơ, em thấy lòng mình trào dâng niềm biết ơn và kính phục. Bài thơ nhắc nhở em phải sống xứng đáng với những hi sinh lớn lao ấy.
