Đề bài: Viết đoạn văn (5-7 câu) chia sẻ một kỉ niệm của tuổi thơ em.
Dàn ý đoạn văn (5-7 câu) chia sẻ một kỉ niệm của tuổi thơ em

Đoạn văn (5-7 câu) chia sẻ một kỉ niệm của tuổi thơ em (Mẫu 1)
Tuổi thơ em có rất nhiều những kỉ niệm đẹp, đáng nhớ. Đó là lúc cùng các bạn thả diều, chơi lò cò, chơi ô ăn quan, là lúc cùng các bạn nghịch ngợm, phá phách trên con đường làng. Hay là những kỉ niệm về trận đòn roi từ bố mẹ vì những lần chưa ngoan. Khi nhớ về những kỉ niệm thơ ấu đó em thấy trong trái tim mình tràn ngập sự xúc động, bồi hồi, một cảm giác hạnh phúc được lan truyền, bất giác em tự mỉm cười vì một phần kí ức. Những kỉ niệm đó là mảnh ghép đẹp nhất, trân quý nhất của em về những ngày tháng tuổi thơ đã trôi qua.
Đoạn văn (5-7 câu) chia sẻ một kỉ niệm của tuổi thơ em (Mẫu 2)
Một trong những kỉ niệm tuổi thơ khiến em nhớ mãi là buổi đầu tiên đi học lớp Một. Hôm đó, em còn nhỏ, rụt rè nắm chặt tay mẹ bước vào cổng trường. Nhìn xung quanh là những gương mặt lạ lẫm, em vừa tò mò vừa lo sợ. Khi mẹ ra về, em đã bật khóc vì nhớ mẹ và chưa quen với môi trường mới. Nhưng nhờ sự ân cần của cô giáo và sự thân thiện của các bạn, em dần cảm thấy yên tâm hơn. Kỉ niệm ấy đã dạy em biết mạnh mẽ, tự tin và trưởng thành hơn từng ngày.
Đoạn văn (5-7 câu) chia sẻ một kỉ niệm của tuổi thơ em (Mẫu 3)
Tuổi thơ em gắn liền với rất nhiều kỉ niệm đẹp, trong đó em nhớ nhất là kỉ niệm lần đầu tiên được mẹ dạy tập đi xe đạp. Khi ấy em khoảng bảy tuổi, buổi chiều hè mát mẻ, mẹ dắt xe cho em tập đi trên con đường nhỏ trước nhà. Em lo lắng, sợ ngã nên cứ nắm chặt tay lái, nhiều lần chao đảo suýt ngã. Mẹ luôn ở phía sau, vừa giữ xe vừa động viên em cố gắng. Cuối cùng, em đã tự đi được một đoạn ngắn và vui mừng reo lên. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng chỉ cần kiên trì và có niềm tin, em sẽ vượt qua được khó khăn.
