Đề bài: Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích chủ đề truyện ngắn sau:
BỐ TÔI
Tôi đi học dưới đồng bằng. Còn bố tôi, từ một vùng núi cao xa xôi, luôn dõi theo tôi.
Cuối mỗi tuần, bao giờ ông cũng mặc chiếc áo phẳng phiu nhất, đi chân đất xuống núi, rẽ vào bưu điện để nhận lá thư tôi gửi. Lặng lẽ vụng về, ông mở lá thư, xem từng con chữ, chạm tay vào nó, ép nó vào khuôn mặt đầy râu. Rồi cũng lặng lẽ như lúc mở ra, ông gấp nó lại, nhét vào bao thư, mỉm cười rồi đi về núi.
Về đến nhà, ông nói với mẹ tôi:“Con vừa gửi thư về.”. Mẹ tôi hỏi:“Thư đâu?”. Ông trao thư cho bà. Bà cẩn thận mở nó ra, khen:“Con mình viết chữ đẹp quá! Chữ thật tròn, những cái móc rất bén. Chỉ tiếc là không biết nó viết gì. Sao ông không nhờ ai đó ở bưu điện đọc giùm?”. Như mọi lần, bố tôi luôn bảo: “Chuyện bố con tôi chẳng lẽ để cho người ta đọc vanh vách lên? Nó là con tôi, nó viết gì tôi biết cả.”. Rồi ông lấy lại lá thư, xếp vào trong tủ cùng những lá thư trước, những lá thư được bóc ra nhìn ngắm, chạm vào mặt rồi cất đi, không thiếu một lá, ngay cả những lá thư đầu tiên nét chữ còn non nớt. […]
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi bước chân vào trường đại học – ngày khai trường đầu tiên không có bố. Bố tôi đã mất. Nhưng tôi biết chắc chắn rằng bố sẽ đi cùng tôi trên những con đường mà tôi sẽ đi, suốt cả cuộc đời.
(Theo Nguyễn Ngọc Thuần in trong Tuyển tập truyện ngắn hay viết cho thiếu nhi – Nxb Giáo dục Việt Nam.)
Chú thích: Nguyễn Ngọc Thuần (1972) quê ở Tân Thiện – Hàm Tân, Bình Thuận, là một nhà văn trẻ đầy triển vọng ở thể loại văn xuôi đương đại, là thành viên của Hội nhà văn Việt Nam.
Dàn ý Đoạn văn phân tích chủ đề của truyện ngắn Bố tôi của Nguyễn Ngọc Thuần
* Mở đoạn: Giới thiệu nhan đề, tác giả và nêu cảm nghĩ chung về truyện ngắn
* Thân đoạn: Phân tích chủ đề trong truyện ngắn trên hai phương diện nội dung và nghệ thuật:
– Nội dung:
+ Truyện hướng tới đề cao những giá trị nhân văn đẹp đẽ: Tình cảm gia đình, biết sẻ chia, hi sinh, chủ đề xoay quanh câu chuyện về sự lo lắng, niềm nhớ thương khôi nguôi của người bố dành cho con và sự yêu thương, kính trọng, biết ơn sâu sắc của người con dành cho bố khi người con đi học xa nhà
+ Tác phẩm đem đến cho người đọc sự xúc động về tình phụ tử thiêng liêng, cao quý. Đọc xong truyện, ai cũng cảm thấy như mình còn có lỗi với bố mình về một điều gì đó và tự thầm hứa với bản thân phải biết thương yêu, trân trọng và sống hiếu thảo với bố.
– Nghệ thuật:
+ Cách kể chuyện: cốt truyện đơn giản xoay quanh cuộc sống đời thường, mối quan hệ giữa bố và con
+ Ngôn ngữ giản dị, mang đậm hơi thở của đời sống…
* Kết đoạn:
– Khẳng định lại vai trò, ý nghĩa của chủ đề.
– Bài học được rút ra với bản thân hoặc lời nhắn gửi, bức thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm.

Đoạn văn phân tích chủ đề của truyện ngắn Bố tôi của Nguyễn Ngọc Thuần (Mẫu 1)
Truyện ngắn Bố tôi của Nguyễn Ngọc Thuần là một câu chuyện ngắn gọn nhưng giàu sức gợi, để lại nhiều xúc động trong lòng người đọc bởi chủ đề nhân văn sâu sắc về tình cảm gia đình, đặc biệt là tình phụ tử. Trước hết, về nội dung, tác phẩm đề cao những giá trị đẹp đẽ của tình cha con thông qua hình ảnh người bố miền núi nghèo, ít nói, không biết chữ nhưng luôn âm thầm dõi theo con trai học tập nơi xa. Hành động đều đặn “đi chân đất xuống núi” nhận thư, nâng niu từng con chữ dù không hiểu nội dung đã thể hiện sự lo lắng, nhớ thương và hi sinh lặng lẽ của người cha. Đồng thời, truyện cũng bộc lộ tình yêu thương, sự kính trọng và biết ơn sâu sắc của người con dành cho bố, đặc biệt trong chi tiết cuối khi bố đã mất nhưng vẫn “đi cùng tôi trên những con đường mà tôi sẽ đi”. Về nghệ thuật, truyện được kể theo lối tự sự giản dị, cốt truyện đơn sơ xoay quanh những sinh hoạt đời thường, ngôn ngữ mộc mạc, gần gũi, giàu sức truyền cảm. Qua đó, Bố tôi khẳng định ý nghĩa thiêng liêng của tình phụ tử và nhắn gửi mỗi người hãy biết yêu thương, trân trọng, sống hiếu thảo với cha mẹ khi còn có thể.
Đoạn văn phân tích chủ đề của truyện ngắn Bố tôi của Nguyễn Ngọc Thuần (Mẫu 2)
Trong truyện ngắn “Bố tôi” của Nguyễn Ngọc Thuần, tác giả đã tài tình khắc họa một hình ảnh đầy cảm động về tình cảm gia đình, tình yêu thương của bố dành cho con và sự hiểu biết, tôn trọng của con dành cho bố. Bố của nhân vật chính trong truyện luôn dõi theo con từ xa, luôn quan tâm và chăm sóc con mặc dù họ đang ở hai nơi khác nhau. Bố luôn đi nhận lá thư mà con gửi về, mặc dù không biết đọc chữ nhưng bố vẫn cẩn thận giữ gìn những lá thư đó như những kho báu quý giá. Bố không muốn ai khác đọc lá thư của con, bởi vì bố tin tưởng và hiểu rõ con hơn bất kỳ ai khác. Sự mất mát của bố khiến nhân vật chính trong truyện cảm thấy đau lòng, nhưng cũng từ đó mà nhận ra tình yêu thương và sự hiểu biết sâu sắc mà bố dành cho con suốt cuộc đời. Dù bố đã ra đi nhưng tình cảm và ký ức về bố sẽ mãi mãi ở trong trái tim con, và bố sẽ luôn đi cùng con trên những con đường mới mà con sẽ bước vào. Truyện ngắn “Bố tôi” đã gợi lên trong độc giả những cảm xúc sâu lắng về tình cảm gia đình, về sự quan trọng của việc hiểu biết, tôn trọng và yêu thương nhau trong gia đình. Đồng thời, truyện cũng nhấn mạnh về sự gắn kết, sự đồng cảm và sự hy sinh của bố mẹ dành cho con, tạo nên một bức tranh đẹp về tình yêu thương và sự hiểu biết trong gia đình.
Đoạn văn phân tích chủ đề của truyện ngắn Bố tôi của Nguyễn Ngọc Thuần (Mẫu 3)
Trong kho tàng văn học Việt Nam, những tác phẩm về đề tình mẫu tử rất nhiều, còn tình phụ tử sẽ ít hơn. Nhưng không phải không có những tác phẩm hay và đặc sắc. ” Bố tôi” của Nguyễn Ngọc Thuần là một tác phẩm đơn giản, gần gũi nhưng để lại ấn tượng sâu sắc. Người bố được hiện lên là một người sống ở vùng núi cao xa xôi. Người cha không hề biết chữ. Nhưng lúc nào cũng yêu thương và tự hào về người con trai của mình. Đứa con trai bé bỏng được ông cho xuống đồng bằng học. Liên lạc giữa bố mẹ và đứa con là bằng cách viết thư. Cứ đến mỗi cuối tuần thì ông lại đi xuống bưu điện, ông mặc một chiếc áo đẹp nhất, phẳng phiu, đi chân đất để gửi và nhận thư của con. Khi nhận được thư ông nâng niu trân trọng nó, áp bức thư lên mặt, rồi lặng lẽ mỉm cười khi xem từng chữ con viết. Nếu chỉ nói đến đây chúng ta nghĩ rằng ông đã đọc được những dòng tâm sự của con nên mới nở nụ cười những không khi ông đưa thu cho vợ của mình. “Chỉ tiếc là không biết nó viết gì. Sao ông không nhờ ai đó ở bưu điện đọc giùm”. Ông không cần ai đọc giùm thư của con hết vì ông hiểu được nó, biết suy nghĩ, tâm tư của nó nên ông không muốn ai đọc hộ thư hết. Ông lưu giữ từng bức thư, từng bức thư. Người bố đã thể hiện được rõ nhất tình yêu thương của mình dành cho đứa con. Sự nâng niu, trân trọng, yêu thương vô bờ bến, không có gì có thể thay đổi được
