Viết đoạn văn phân tích đoạn thơ: Dường như là chưa có buổi chiều nào

Đề bài: Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích đoạn thơ sau:

Dường như là chưa có buổi chiều nào
Xanh như buổi chiều nay, xanh ngút mắt
Cây cứ đứng với nền trời khao khát
Nâng chiếc mầm trên tận đỉnh cây cao.

Sau chiều nay ta phải tốt lên nhiều
Thiên nhiên ở với mình cao cả quá
Tiếng lá động ân cần như tiếng mẹ
Và vòm trời mong ngóng lại như cha

(Trích Ở giữa cây và nền trời, Thi Hoàng, In trong Những mảnh ghép của huyền thoại, NXB Văn học, 2024)

Dàn ý Viết đoạn văn phân tích đoạn thơ: Dường như là chưa có buổi chiều nào

*Mở đoạn: Giới thiệu và nêu khái quát về đoạn thơ (vẻ đẹp của thiên nhiên và lòng biết ơn của tác giả với thiên nhiên)

* Thân đoạn: Phân tích nội dung, nghệ thuật của đoạn thơ.

– Bốn câu thơ trên:

+ Nghệ thuật: sử dụng BPTT điệp ngữ “xanh”, nhân hóa “nền trời khao khát, nâng chiếc mầm”, so sánh “chưa có buổi chiều nào xanh như buổi chiều nay”.

+ Nội dung: Ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên. Thiên nhiên với màu xanh vô tận ngút ngàn tưởng như không có giới hạn. Thiên nhiên vươn mình tìm đến những không gian cao rộng, thể hiện khát khao phát triển, nâng đỡ nhau để ngày một tươi đẹp hơn. Thể hiện tình cảm yêu mến, ngưỡng mộ thiên nhiên của tác giả.

-Bốn câu thơ dưới:

+ Nghệ thuật: Sử dụng các biện pháp tu từ nhân hóa “Thiên nhiên ở với mình cao cả quá”, so sánh kết hợp với nhân hóa “ Tiếng lá động ân cần như tiếng mẹ/Vòm trời mong ngóng lại như cha”.

+ Nội dung: Thể hiện lòng biết ơn của tác giả với thiên nhiên. Tác giả nhận ra sống giữa thiên nhiên, mỗi con người đều thấy mình cần sống tốt đẹp hơn. Vì thiên nhiên ân cần, rộng lượng, bao dung với con người như cha mẹ đối với con cái; thiên nhiên mang đến cho con người sự sống, tình yêu, niềm hạnh phúc.

*Kết đoạn: Khẳng định đoạn thơ là tình cảm cao đẹp của tác giả với thiên nhiên.

Viết đoạn văn phân tích đoạn thơ: Dường như là chưa có buổi chiều nào

Đoạn văn phân tích đoạn thơ: Dường như là chưa có buổi chiều nào (Mẫu 1)

Trong tám câu thơ đầu, tác giả mở ra bức tranh thiên nhiên tươi đẹp và tràn đầy sức sống, đồng thời gửi gắm thông điệp ý nghĩa về niềm tin và hy vọng. Từ câu “Dường như là chưa có buổi chiều nào / Xanh như buổi chiều nay, xanh ngút mắt”, hình ảnh buổi chiều hiện lên với màu xanh mát rượi, tươi mới đến mức “ngút mắt”, như một lời hứa hẹn cho một ngày mới đầy sức sống. Hình ảnh “Cây cứ đứng với nền trời khao khát / Nâng chiếc mầm trên tận đỉnh cây cao” thể hiện ý chí vươn lên không ngừng nghỉ của cây, dù chỉ là một chiếc mầm nhỏ nhưng chứa đựng khát vọng chạm tới bầu trời. Từ đó, tác giả dần chuyển sang khát vọng vượt lên bản thân qua lời “Sau chiều nay ta phải tốt lên nhiều”, như một lời nhắc nhở mỗi con người rằng, lấy cảm hứng từ thiên nhiên, ta cũng cần nỗ lực phấn đấu, vươn lên mỗi ngày. Câu “Thiên nhiên ở với mình cao cả quá” càng làm nổi bật vẻ hùng vĩ, bao la của thiên nhiên. Những hình ảnh “Tiếng lá động ân cần như tiếng mẹ / Và vòm trời mong ngóng lại như cha” đã nhân hóa thiên nhiên, gắn kết nó với tình cảm gia đình ấm áp, nơi mẹ, cha luôn dõi theo, bảo bọc và khích lệ. Qua đó, tám câu thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn truyền đạt thông điệp sống chan chứa yêu thương và khát khao vươn lên, khiến người đọc tìm thấy nguồn động viên tinh thần trong cuộc sống.

Đoạn văn phân tích đoạn thơ: Dường như là chưa có buổi chiều nào (Mẫu 2)

Đoạn thơ mở ra trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên tươi đẹp và đầy sức sống, đồng thời gửi gắm trong đó tình cảm biết ơn tha thiết của tác giả đối với thiên nhiên. Ngay từ những câu thơ đầu, vẻ đẹp của buổi chiều được khắc họa độc đáo qua điệp từ “xanh” và phép so sánh “chưa có buổi chiều nào xanh như buổi chiều nay”. Màu xanh ấy không chỉ là màu của cây lá mà còn là màu của sự sống đang lan tràn, ngút ngàn đến vô tận. Hình ảnh nhân hóa “nền trời khao khát”, “nâng chiếc mầm trên tận đỉnh cây cao” khiến thiên nhiên hiện lên như một cơ thể sống, đang vươn mình mạnh mẽ, khát khao vươn tới những điều tươi sáng. Tác giả như đang hòa mình vào cảnh sắc ấy, ngỡ ngàng và choáng ngợp trước vẻ đẹp kì diệu của buổi chiều trong trẻo. Không chỉ ngợi ca thiên nhiên, bốn câu thơ tiếp theo đã thể hiện sâu sắc lòng biết ơn và sự gắn bó của con người với thế giới tự nhiên. Trước thiên nhiên cao cả, con người tự nhắc nhở bản thân phải sống tốt đẹp hơn: “Sau chiều nay ta phải tốt lên nhiều”. Thiên nhiên được ví như cha mẹ – “tiếng lá động ân cần như tiếng mẹ”, “vòm trời mong ngóng lại như cha” – luôn chở che, yêu thương và nuôi dưỡng con người bằng tình cảm bao la, bền bỉ. Những hình ảnh so sánh giàu sức gợi đã làm cho thiên nhiên trở nên thân thuộc, gần gũi đến lạ kỳ. Đoạn thơ không chỉ ngợi ca vẻ đẹp dịu dàng của tạo vật mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta hãy yêu thương, giữ gìn thiên nhiên như chính gia đình của mình – nơi mang đến sự sống và nuôi dưỡng tâm hồn con người.

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online