Viết đoạn văn phân tích nhân vật tôi (Minh) trong đoạn trích văn bản Bà tôi

Đề bài: Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật “tôi” (Minh) trong đoạn trích văn bản “Bà tôi”

BÀ TÔI

(Tóm tắt phần đầu: Do xích mích cùng con trai và con dâu, bà của Minh – nhân vật “tôi”, chuyển đến sống cùng người em của mình. Tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của những người hàng xóm, “tôi” mới biết bà đang đi bán bỏng ở bến tàu.)

Thì ra bà tôi lâu nay vẫn đi bán bỏng ngoài bến tàu. Khổ thân bà quá! Bà ơi, cháu thương bà lắm. Bà có nghe thấy tiếng cháu gọi thầm bà không? Lúc này bà làm gì, ở đâu? Sao bà không về với cháu đi bà!
Ôi, tôi như nhìn thấy bà tôi đang len lỏi đi dọc các toa tàu, giơ gói bỏng lên trước mặt hành khách nài nỉ: “Ông ơi, bà ơi mua bỏng giúp tôi đi!”. Nhưng con tàu vô hình cứ mang các hành khách chạy đi, để lại bà tôi tóc bạc, lưng còng, đứng chơ vơ giữa hai vệt đường ray… Chính tôi, tôi cũng vô tình như con tàu, tôi chẳng để ý gì đến bà tôi, tôi chỉ nghĩ đến những con quay, những quả bóng của tôi thôi! Nhiều lúc bà tôi đến chơi, mới ngồi với bà được một tí, tôi đã vội bỏ đi với những trò chơi của tôi rồi! Không, không thể để thế được. Tôi đã mười hai tuổi, lớn rồi, tôi cũng có quyền bàn chuyện nghiêm chỉnh với bố mẹ tôi chứ! Nghĩ rồi, tôi chạy ào xuống nhà. Tôi thấy mẹ tôi đang rửa bát, còn bố tôi đang xách nước lên.
– Bố mẹ ơi, – tôi gọi giục giã, – bố mẹ vào cả đây con có chuyện này muốn nói.
– Thằng này hôm nay lạ thật. – Bố tôi nói. – Có chuyện gì mà quan trọng vậy?
– Thì con cứ nói đi, – mẹ tôi nói, – mẹ vừa rửa bát vừa nghe cũng được.
– Không, cả mẹ nữa, mẹ vào đây con mới nói.
Mẹ tôi vào, nhìn tôi lo lắng:
– Hay con có chuyện gì ở lớp?
– Không.
– Hay con đánh nhau với bạn nào?
– Không. Chuyện nhà ta kia. Bố mẹ ơi, bố mẹ có thương bà không?
– Sao tự nhiên con lại hỏi thế? – Bố tôi hỏi lại tôi. – Mà bà làm sao kia mà thương?
– Bà chẳng làm sao cả. Bà đi bán bỏng ở bến tàu ấy, người ta bảo thế. Bố mẹ có biết không?
– Biết, – bố tôi có vẻ lúng túng, – nhưng thế thì sao.
– Còn sao nữa! – Tôi nghẹn ngào – Bà già rồi. Sao bố lại để bà như thế? Khổ thân bà!
– Bố có bắt bà phải thế đâu, – mẹ tôi trả lời thay cho bố, – vì bà thích thế chứ.
– Thích ư? Con chắc là bà chẳng thích đâu. Đời nào bà lại thích đi bán bỏng hơn ở nhà với con, với bố mẹ. Bà yêu thương bố mẹ và con lắm kia mà. Ôi, con cứ nghĩ đến những ngày nắng, ngày rét mà bà thì già thế, bà sao chịu nổi, bà ốm rồi bà chết như bà Thìn bên cạnh ấy thì sao. – Nói đến đây tôi oà lên khóc. – Ước gì bây giờ con đã lớn để con nuôi được bà!
Bố mẹ lặng lẽ nhìn tôi rồi lại nhìn nhau. Bố tôi đặt một bàn tay lên vai tôi rồi nói:
– Thôi con nín đi. Bố hiểu rồi. Con nín đi con!
Tôi cảm thấy giọng bố tôi hơi run và bàn tay nóng ran của bố truyền hơi nóng sang vai tôi. Mẹ tôi cũng nghẹn ngào:
– Con nói đúng, bố mẹ có lỗi với bà. Con đi ngủ đi, sáng mai bố mẹ sẽ xuống Vĩnh Tuy đón bà về đây. Gia đình ta lại sum họp như trước.
Tôi ngoan ngoãn nghe lời mẹ, lên giường nằm nhưng không làm sao chợp mắt được. Tôi cảm thấy phấp phỏng, vừa lo lại vừa vui. Chỉ sáng mai thôi, tôi lại được sống cùng với bà như trước. Nhưng nói dại, không hiểu sáng mai bà tôi có còn gặp được tôi không? Bà tôi vẫn thường hay nói với tôi: “Bà sống được ngày nào hay ngày ấy. Người già như ngọn đèn trước gió, không biết tắt lúc nào”.

(Trích “Bà tôi”, Xuân Quỳnh, Bầu trời trong quả trứng, NXB Kim Đồng, 2005)

Dàn ý Đoạn văn phân tích nhân vật tôi (Minh) trong đoạn trích văn bản Bà tôi

*Giới thiệu tác giả, tác phẩm, nhân vật tôi trong đoạn trích.

* Phân tích được đặc điểm về nhân vật tôi:

– Là đứa trẻ hiểu chuyện, giàu tình cảm, người cháu vô cùng yêu thương bà

+ Xót xa, thương cảm khi biết tin bà đi bán bỏng ở bến tàu.

+ Đối thoại cùng bố mẹ và khẩn thiết đề nghị bố mẹ đi đón bà về.

->Hành động và lời nói của nhân vật đã thức tỉnh bố mẹ, “đánh thức tính người”, cảm hóa để bố mẹ của “tôi” nhận ra lỗi của mình và có hành động đúng đắn.

+ Tâm trạng phấp phỏng vừa lo vừa vui trong đêm

* Nhận xét đánh giá những đặc sắc nghệ thuật:

Ngôi kể thứ nhất, giọng điệu kể chuyện tự nhiên. Kết hợp các phương thức biểu đạt: tự sự với miêu tả và biểu cảm đầy tinh tế. Nghệ thuật xây dựng nhân vật qua lời nói, diễn biến tâm trạng từ đó được tình cảm yêu thương của nhân vật tôi với bà…

Đoạn văn phân tích nhân vật tôi (Minh) trong đoạn trích văn bản Bà tôi

Nhân vật “tôi” – cậu bé Minh trong đoạn trích Bà tôi của Xuân Quỳnh hiện lên như một biểu tượng đẹp đẽ của tình yêu thương chân thành dành cho người bà thân yêu. Bằng lời kể giản dị mà giàu cảm xúc, Minh dẫn dắt người đọc bước vào thế giới ngây thơ của một đứa trẻ luôn coi bà là điểm tựa yêu thương nhất. Cậu không chỉ nhìn bà bằng đôi mắt của người quan sát mà bằng cả trái tim luôn chan chứa sự kính yêu và biết ơn. Khi bà lâm bệnh nặng, sự hồn nhiên thường ngày nhanh chóng nhường chỗ cho nỗi lo lắng và sợ hãi. Minh đau đáu theo dõi từng hơi thở của bà, từng cử động nhỏ nhất cũng khiến cậu thấp thỏm không yên. Nỗi sợ mất đi người quan trọng nhất trong tuổi thơ khiến tâm hồn non nớt của Minh như chùng lại. Tình yêu ấy được nuôi dưỡng từ những năm tháng bà chăm sóc, từ những câu chuyện bà kể, những bữa cơm bà nấu, những cái ôm ấm áp giữa cuộc đời nhiều gió lạnh. Qua nhân vật Minh, tác giả đã gửi gắm một thông điệp sâu sắc: tình bà cháu là một trong những sợi dây tình cảm bền chặt và thiêng liêng nhất của gia đình Việt Nam. Hình ảnh cậu bé Minh vì thế trở nên gần gũi, chân thật, để lại trong lòng người đọc một dư vị xúc động và trân quý đối với những yêu thương giản dị quanh mình.

3.1/5 - (19 bình chọn)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online