Đề bài: Viết đoạn văn phân tích mười dòng thơ cuối bài thơ Mùa cỏ nở hoa của Hồng Vũ
Con yêu ơi!
Nếu mẹ là cánh đồng
Con là cỏ nở hoa trong lòng mẹ
Dẫu chẳng đủ rộng dài như sông bể
Vẫn chứa chan ngày nắng dưới mặt trời
Khi đêm về hứng muôn ánh sao rơi
Sương lấp lánh đọng trong ngần mỗi sớm
Cỏ yêu nhé cứ hồn nhiên mà lớn
Phủ xanh non lên đất mẹ hiền hòa
Rồi một ngày cỏ nở thắm muôn hoa
Cánh đồng mẹ rộn ràng cùng gió mát
Cỏ thơm thảo tỏa hương đồng bát ngát
Và rì rào cỏ hát khúc mùa xuân
Những mạch ngầm trong đất mãi trào dâng
Dòng nước mát ngọt ngào nuôi dưỡng cỏ
Niềm hạnh phúc giản đơn và bé nhỏ
Được bên con mãi mãi đến vô cùng
(Hồng Vũ, Văn học và tuổi trẻ số tháng 3 năm 2019, trang 44)
Dàn ý đoạn văn phân tích mười dòng thơ cuối bài thơ Mùa cỏ nở hoa của Hồng Vũ
*Các câu mở đoạn: Giới thiệu tác giả, tác phẩm, nêu ấn tượng chung về đoạn thơ.
*Phân tích nội dung:
+ Hình ảnh người con: hình ảnh cỏ bé nhỏ, cần được mẹ yêu thương, săn sóc, chở che, nuôi dưỡng, là niềm vui, niềm hi vọng của mẹ cỏ hồn nhiên, cỏ phủ xanh non, con trưởng thành, khôn lớn từ vòng tay yêu thương của mẹ cỏ nở thắm muôn hoa, cỏ thơm thảo tỏa hương.
+ Hình ảnh người mẹ: hình ảnh cánh đồng rộng lớn, bát ngát, màu mỡ để nuôi dưỡng cỏ lớn khôn → tình yêu thương vô bờ của mẹ dành cho con cánh đồng mẹ rộn ràng gió mát, mạch ngầm trong đất, dòng nước mát.
*Nhận xét đặc sắc về nghệ thuật:
+ Thể thơ tự do, cách gieo vần ngắt nhịp linh hoạt góp phần bộc lộ dòng cảm xúc thiết tha trìu mến trào dâng của người mẹ.
+ Cách sử dụng từ ngữ hình ảnh gần gũi bình dị nhưng giàu cảm xúc, dùng nhiều từ láy giàu giá trị gợi hình gợi cảm…
+ Cách sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ, nhân hóa khiến bài thơ trở nên chặt chẽ, mọi yếu tố đều liên hệ mật thiết với nhau, bài thơ trở nên sâu sắc và lôi cuốn hơn.
+ Cảm xúc của nhân vật trữ tình – người mẹ trở nên tự nhiên, chân thực và trọn vẹn hơn.
* Đánh giá
Đoạn thơ là lời của người mẹ gửi gắm và nhắn nhủ đến con: lòng mẹ là cánh đồng, chan chứa ánh nắng, lấp lánh ánh sao.
Con chính là cỏ hồn nhiên hạnh phúc, vui sướng, phủ xanh, nở hoa thắm trên cánh đồng, đem lại niềm hạnh phúc và sự bình yên cho cánh đồng của mẹ
-> Tình yêu thương vô bờ của mẹ dành cho con.
Đoạn văn phân tích mười dòng thơ cuối bài thơ Mùa cỏ nở hoa của Hồng Vũ (Mẫu 1)
Trong mỗi bài thơ viết về tình mẫu tử, ta luôn bắt gặp những cảm xúc thiêng liêng và dịu ngọt như chính trái tim của người mẹ. Đến với những dòng thơ cuối của bài “Mùa cỏ nở hoa” – Hồng Vũ đã thắp lên một khoảng trời yêu thương, nơi mẹ và con cùng chan hòa trong sắc xanh của sự sống. Mười dòng thơ kết của bài “Mùa cỏ nở hoa” đã khắc họa thật đẹp tình yêu bao la của người mẹ dành cho con và cho thiên nhiên quê nhà. Hình ảnh “cô yêu nhỏ cứ hồn nhiên lớn” hay “phủ xanh non lên đất” gợi lên sức sống đang lan tỏa từng ngày, như một lời khẳng định rằng tương lai luôn tràn đầy hi vọng. Những câu thơ chan chứa cảm xúc: “cánh đồng mẹ rộn ràng cùng gió mát”, “cô thơm thảo tỏa hương đồng bát ngát” vẽ nên bức tranh giao hòa giữa con người và cỏ cây, nơi có tiếng cười của trẻ thơ và hơi thở thanh bình của cuộc sống. Thiên nhiên được ví như dòng nước ngọt lành không chỉ nuôi dưỡng đất trời mà còn tượng trưng cho vòng tay mẹ dịu dàng, luôn chở che, chăm sóc con bằng tất cả yêu thương. Khát vọng của người mẹ được dồn nén trong câu thơ cuối: “Được bên con mãi mãi đến vô cùng” – một lời thổ lộ chân thành về tình yêu vĩnh cửu, bất diệt. Qua đó, Hồng Vũ đã gửi gắm thông điệp thiêng liêng về tình mẫu tử và niềm tin mãnh liệt vào sự lớn lên của con trẻ trong một thế giới tràn đầy yêu thương và sự sống.
Đoạn văn phân tích mười dòng thơ cuối bài thơ Mùa cỏ nở hoa của Hồng Vũ (Mẫu 2)
Trong đoạn thơ cuối của bài “Mùa cỏ nở hoa”, nhà thơ Hồng Vũ đã để lại trong lòng người đọc ấn tượng sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng và đẹp đẽ. Hình ảnh người con được gợi lên qua hình tượng “cỏ” – bé nhỏ, mềm mại và hồn nhiên, luôn cần được mẹ chở che, chăm sóc. Cỏ lớn lên “phủ xanh non lên đất”, rồi “nở thắm muôn hoa”, “tỏa hương đồng bát ngát” như chính niềm vui và hi vọng mà con mang đến cho mẹ. Bên cạnh đó là hình ảnh người mẹ – “cánh đồng” rộng mở, màu mỡ, là nơi nuôi dưỡng cỏ từng ngày bằng dòng nước mát lành và mạch ngầm yêu thương sâu thẳm. Tình mẹ vì thế mà bao la, dịu dàng, sẵn sàng ôm trọn con vào lòng. Nghệ thuật thơ tự do với nhịp điệu linh hoạt, cùng cách dùng từ ngữ bình dị, giàu hình ảnh; biện pháp nhân hóa, ẩn dụ được vận dụng nhuần nhuyễn đã làm cảm xúc của người mẹ tuôn chảy thật tự nhiên và chân thành. Đoạn thơ như lời nhắn gửi tha thiết: mẹ là cánh đồng nuôi dưỡng, còn con là mầm cỏ xanh hạnh phúc nở hoa trên cánh đồng ấy. Qua đó, tác giả khẳng định tình yêu của mẹ dành cho con là vô hạn và vĩnh hằng.
