Viết đoạn văn kể về một lần em mắc lỗi với mẹ

Đề bài: Viết một đoạn văn kể về một lần em mắc lỗi với mẹ.

Dàn ý Đoạn văn kể về một lần em mắc lỗi với mẹ

1. Mở đoạn

– Giới thiệu hoàn cảnh khiến em nhớ lại lần mình từng mắc lỗi với mẹ ở trong quá khứ.

– Nêu lý do khiến đến tận bây giờ, sự kiện đó em vẫn còn nhớ rõ.

2. Thân đoạn

– Giới thiệu đôi điều về mẹ của em.

– Hoàn cảnh, thời gian, địa điểm mà em phạm lỗi với mẹ của mình.

– Kể lại diễn biến của lần phạm lỗi đó.

– Em rút ra được bài học gì sau lần phạm lỗi đó.

3. Kết đoạn

– Ở hiện tại, em vẫn nhớ rõ bài học nhận được sau lỗi lầm ở quá khứ. Em đã, đang và sẽ thay đổi bản thân như thế nào sau khi nhận được bài học đó.

Đoạn văn kể về một lần em mắc lỗi với mẹ (

Đoạn văn kể về một lần em mắc lỗi với mẹ (Mẫu 1)

Hôm qua, vì mải ham chơi mà em đã làm một việc có lỗi với mẹ. Điều đó khiến em buồn bã, day dứt và tự trách bản thân rất nhiều. Chiều hôm ấy, trước khi đi làm, mẹ dặn em phải chú ý trời mưa để kịp thu vào mẹt thuốc bắc đang phơi nắng ngoài sân. Thế nhưng, vì mải mê xem hoạt hình, em đã quên mất lời mẹ dặn. Khi nhìn lên, thấy mây đen kéo đến, em vội vàng chạy ra thì trời đã đổ mưa. Mẹt thuốc bắc mà mẹ đã kỳ công phơi suốt ba ngày nay bị ướt hết. Nghĩ đến niềm mong mỏi của mẹ, chỉ chờ hôm nay để đem sang biếu bà ngoại, em càng thấy ân hận. Nhìn mẹt thuốc hỏng, lòng em nặng trĩu. Tối mẹ về, em lí nhí xin lỗi. Nhìn sân ướt đẫm, mẹ hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra. Mẹ không mắng, chỉ khẽ “ừ” rồi lặng lẽ đi nấu cơm. Sự im lặng ấy khiến em càng thêm day dứt. Cả buổi tối, em không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ. Trước khi đi ngủ, em lấy hết can đảm để xin mẹ tha thứ. Nhìn sự chân thành của em, mẹ mỉm cười gật đầu, ôm em vào lòng. Cái ôm ấy ấm áp vô cùng, như xóa tan nỗi buồn và trao cho em thêm một cơ hội. Sáng nay, mẹ đã đi làm từ sớm. Em tự hứa với lòng mình từ nay sẽ luôn ngoan ngoãn, nghe lời, quyết không để mẹ phải buồn lòng thêm một lần nào nữa.

Đoạn văn kể về một lần em mắc lỗi với mẹ (Mẫu 2)

Chiều hôm nay, thời tiết rất đẹp, thật phù hợp cho một trận bóng đá cùng bạn bè. Tuy nhiên, em lại chẳng còn lòng dạ nào cho việc này. Bởi em vừa mắc phải một lỗi sai khiến cho bố mẹ phải phiền lòng. Sáng nay, lúc ở lớp, vì làm việc riêng trong giờ học, mà em đã bị cô giáo nhắc nhở nhiều lần. Hậu quả là, em đã bị cô giáo yêu cầu viết bản kiểm điểm, mang về cho bố mẹ kí tên. Lo sẽ bị bố đánh đòn, nên em đã đưa ra một quyết định vô cùng sai lầm đó là giả chữ kí của bố trong bản kiểm điểm. Tuy nhiên, buổi trưa, khi mẹ vào phòng để cất dọn quần áo, mẹ vô tình nhìn thấy bản kiểm điểm với chữ kí giả đó.LẦn đầu tiên em nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của mẹ lúc ấy, em vẫn không sao quên được. Ánh mắt ấy nhấn chìm em trong sự ăn năn, hối lỗi và tự trách. Hai chân của em chôn chặt dưới nền nhà, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau, không thể nói nổi một lời giải thích nào. Bố mẹ không trách mắng hay đánh đòn em, chỉ thở dài rồi bắt đầu đi làm chiều. Một mình em ở nhà, thẫn thờ nhìn ra sân với trăm ngàn cảm xúc, suy nghĩ rối ren trong đầu. Em thực sự rất hối hận và mong muốn được nói lời xin lỗi tới bố mẹ. Không phải để cầu xin sự tha thứ, mà là để bố mẹ cảm nhận được quyết tâm sửa lỗi trong lòng em. Chờ tối nay, khi bố mẹ về, em sẽ ôm lấy bố mẹ và nói: Con xin lỗi bố mẹ ạ

Đoạn văn kể về một lần em mắc lỗi với mẹ (Mẫu 3)

Từ nhỏ, em đã được sống trong vòng tay yêu thương của mẹ. Ấy vậy mà, đã có những lần em vô tâm làm cho mẹ phải phải buồn lòng. Tuy đã được mẹ tha thứ, nhưng em vẫn áy náy mãi không sao quên được. Em nhớ nhất, là chuyện xảy ra vào ngày sinh nhật năm tám tuổi của em. Hôm ấy, mẹ đã tổ chức một buổi tiệc sinh nhật nhỏ cho em mời các bạn đến nhà thăm dự. Hôm ấy, mẹ đi làm về rất mệt, nhưng vẫn cố gắng chuẩn bị bánh kẹo, hoa quả ngon lành cho em. Tuy nhiên, do mệt quá, nên mẹ đã quên mất mua món bánh su kem em yêu thích nhất như đã hứa. Vậy là, một phút xốc nổi, em đã nổi giận và không hề để ý đến mẹ. Mặc kệ mẹ mệt mỏi ngồi ăn cơm một mình trong bếp, em vẫn ngồi trong phòng và bóc các món quà các bạn tặng. Những món quà đầu tiên khiến em vô cùng thích thú và vui vẻ. Nhưng dần dần, em chẳng còn thấy vui nữa. Thay vào đó, là sự áy náy và hối hận. Em tự trách mình thật vô tâm. Chỉ vì một món bánh mà nói những lời nặng nề với mẹ, trong khi mẹ dù vất vả, mệt nhọc vẫn cố chuẩn bị cho em một bữa tiệc sinh nhật đầy đủ. Càng nghĩ, em càng ân hận, nước mắt cứ thế chảy dài trên gò má. Em vội bỏ mặc tất cả, chạy vội ra bếp tìm mẹ, ôm chầm lấy lưng mẹ và xin lỗi liên tục. Mẹ quay lại, dịu dàng ôm lấy em, xoa tóc em và trìu mến nói “Không sao con ạ, mẹ không giận con đâu”. Sự ấm áp và vị tha của mẹ càng khiến em hối hận hơn nữa, khóc òa lên nức nở. Sau đó, hai mẹ con em cùng nhau vào phòng, bóc những món quà còn lại. Tuy vui vẻ, nhưng em vẫn tự nhắc nhở bản thân mình rằng, không bao giờ được làm mẹ buồn như thế nữa.

3.6/5 - (7 bình chọn)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online