Đề bài: Viết một đoạn văn ngắn miêu tả cảnh thanh bình của một miền quê mà em biết.
Dàn ý Đoạn văn miêu tả cảnh thanh bình của một miền quê mà em biết
1. Mở đoạn: Giới thiệu chung về miền quê thanh bình: Làng quê của em.
2. Thân đoạn:
– Miêu tả khái quát về cảnh thanh bình nơi đây: Không gian rộng, không khí nhìn chung ra sao?
– Miêu tả chi tiết:
+ Cảnh vật: Những ngôi nhà, lũy tre, ao làng, cánh đồng, cây cối…
+ Hoạt động của mọi người: Mùa gặt nên mọi người đều hứng khởi gặt lúa, thu thóc, thu rơm, người thì giặt giũ, tiếng nói cười vui vẻ vang khắp ngõ xóm, trẻ con chơi bóng đá, nhảy dây ở sân vận động thôn,…
3. Kết đoạn: Nêu cảm nghĩ của em về cảnh nơi đây.
Đoạn văn miêu tả cảnh thanh bình của một miền quê mà em biết (Mẫu 1)
Buổi chiều, khi mặt trời dần khuất sau rặng tre làng, cả miền quê như khoác lên mình một tấm áo vàng óng ả. Những cánh đồng lúa chín rì rào trong gió, hương lúa thơm ngát lan tỏa khắp không gian. Trên con đê nhỏ, vài bác nông dân thong thả dắt trâu về chuồng, tiếng mõ lốc cốc hòa cùng tiếng sáo diều vi vu trên cao nghe thật yên bình. Xa xa, khói bếp chiều bay lên từ những mái nhà ngói đỏ, gợi cảm giác ấm áp, sum vầy. Lũ trẻ con trong xóm ríu rít nô đùa, chạy nhảy tung tăng trên bãi đất trống, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp làng quê. Tất cả tạo nên một khung cảnh giản dị nhưng vô cùng thanh thản và thân thương, để ai xa quê cũng phải nhớ nhung da diết.
Đoạn văn miêu tả cảnh thanh bình của một miền quê mà em biết (Mẫu 2)
Em sinh ra và lớn lên ở miền Tây sông nước hiền hòa. Quê em không phồn hoa như thành phố nhưng lại mang vẻ đẹp bình dị, mộc mạc mà em luôn nhớ thương. Ngôi làng nhỏ nằm bên dòng sông lớn, quanh năm xanh tươi, trù phú. Phía cuối làng là cánh đồng lúa mênh mông, gió thổi rì rào, cánh cò trắng bay lượn như tô điểm cho bức tranh quê yên bình. Trên những con đường đất đỏ, hàng dừa nước, dừa xiêm nghiêng bóng xuống dòng mương trong vắt, nơi đàn vịt bơi lội tung tăng, vài chú trâu thong thả gặm cỏ, tiếng chuông leng keng vang xa. Nhà cửa trong làng thường là những ngôi nhà cấp bốn, có vườn rau, chuồng gà, người dân sống chan hòa, chia sẻ từng mớ rau, quả mướp. Buổi chiều, các bà, các cô quây quần dưới gốc dừa nhặt rau, trò chuyện rôm rả, lũ trẻ nô đùa, tắm mát dưới dòng mương. Cảnh quê giản dị, chân chất ấy đã gieo vào lòng em tình yêu thương tha thiết. Dù đi đâu xa, em vẫn mãi nhớ về quê hương thân thương của mình.
Đoạn văn miêu tả cảnh thanh bình của một miền quê mà em biết (Mẫu 3)
Cả thời thơ ấu, em được sống ở một làng quê thanh bình và tươi đẹp. Nhìn từ xa, nơi đây hệt như một bức tranh phong cảnh mĩ lệ. Dòng sông trở nặng phù sa, uốn lượn hiền hòa vào tưới tiêu cho đồng ruộng. Hai bên bờ sông, từng hàng tre xanh nghiêng mình soi bóng như những cô thiếu nữ đôi mươi. Mỗi lần gió về, lại nghe vi vu vi vu như những bản hòa tấu bất tận của thiên nhiên. Đường làng ở quê hương em luôn sạch sẽ, uốn lượn khắp mọi nẻo đường. Nhà cửa nay cũng đã khác, khang trang và rộng lớn hơn rất nhiều. Những ngôi nhà bằng mái rạ năm nào giờ đã đổi thành ngói đỏ thơm mùi nắng mới. Quê hương còn đọng lại trong tâm trí em ở những ngày vô ưu vô lo cùng lũ bạn chạy trên những đồng cỏ hái hoa, bắt bướm.
Đoạn văn miêu tả cảnh thanh bình của một miền quê mà em biết (Mẫu 4)
Quê em là một vùng quê tuyệt đẹp nhưng có lẽ cái làm em nhớ nhất vẫn là sự thanh bình ở nơi đây. Vào buổi sáng sớm, những chú gà trống đứng trên đống rơm trước nhà cất tiếng gáy ò…ó…o… Tiếng gáy như một chiếc đồng hồ báo thức quen thuộc gọi mọi người thức dậy chuẩn bị cho một ngày mới bắt đầu. Từ các ngôi nhà, những làn khói bếp bay ra hòa quyện cùng không khí làm cho mọi người có cảm giác ấm cúng. Xa xa, mặt trời từ từ hiện lên sau lũy tre làng tỏa từng tia nắng ấm áp làm sương tan dần. Lúc ấy, em thường đưa tay đón lấy từng giọt sương như đón lấy những điều may mắn, tốt đẹp cúa một ngày mới. Sương đã tan dần, con đường làng trở nên nhộn nhịp bởi các bác nông dân đang ra đồng gặt lúa. Trên cánh đồng, lúa đã chín rộ báo hiệu cho một vụ mùa bội thu. Những bông lúa nặng trĩu hạt như trả công cho người nông dân sau bao nhiêu ngày tháng vất vả “dãi nắng dầm sương”. Ánh nắng chiếu rọi làm cánh đồng như một thảm lụa vàng khổng lồ. Đó là cảnh thanh bình giản dị ở quê ngoại em.

