Viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ sau khi đọc bài thơ “Tấc đất Thành cổ” của nhà thơ Phạm Đình Lân

Đề bài: Viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ sau khi đọc bài thơ “Tấc đất Thành cổ” của nhà thơ Phạm Đình Lân.

TẤC ĐẤT THÀNH CỔ

Phạm Đình Lân

Nhẹ bước chân và nói khẽ thôi

Cho đồng đội tôi nằm yên dưới cỏ
Trời cũng tự trong xanh và lộng gió
Dẫu ồn ào đừng lay mạnh hàng cây

Nhẹ bước chân và nói khẽ thôi
Thành cổ rộng sao đồng đội tôi nằm chật
Mỗi tấc đất là một cuộc đời có thật
Cho hôm nay tôi đến nghẹn ngào

Bạn nằm lại nơi này, nơi nao?
Phía đông thành, tây thành hay dưới dòng Thạch Hãn
Tám mươi mốt ngày đêm đất trời ken dày bom đạn
Cát trắng rang vàng, nghiêng lệch cả dòng sông

Thắp một nén nhang và khóc ít thôi
Tôi thầm nhủ lòng mình như vậy
Để một phút lắng lòng nghe bạn gọi

Bạn nằm lại nơi nào bạn ơi?
Bạn nằm lại nơi đồng đất quê hương
Nơi chiến tuyến lằn ranh sông Bến Hải
Súng trong tay và đôi mắt rực lửa
Trút hận xuống đầu thù rồi ngã xuống bình yên

Nhẹ bước chân và nói khẽ thôi
Cho đồng đội tôi nằm yên dưới cỏ
Trời Quảng Trị trong xanh và lộng gió
Ru mãi bài ca Bẩt tử đến vô cùng.

          (Theo https://www.gocnhin.net/cgi-bin/viewitem.pl?6931)

Dàn ý đoạn văn ghi lại cảm nghĩ sau khi đọc bài thơ “Tấc đất Thành cổ” của nhà thơ Phạm Đình Lân

1) Mở đoạn:

– Giới thiệu bài thơ “Tấc đất Thành cổ  và tác giả Phạm Đình Lân.

– Nêu cảm nghĩ chung về bài thơ.

2) Thân đoạn:

– Nêu cụ thể cảm nghĩ của em về yếu tố nội dung và nghệ thuật đặc sắc khiến em yêu thích.

Ví dụ:

+ Về nội dung:

++ Bài thơ ghi lại niềm xúc động của những người lính khi trở lại thành cổ Quảng Trị – nơi chiến trường xưa kia mà nhà thơ đã từng chiến đấu, cũng là nơi nằm lại của biết bao đồng đội của các nhà thơ.

++ Mạch cảm xúc của bài thơ: từ nỗi niềm xúc động khi bước đi trên cỏ – dưới chân mình là nơi yên nghỉ của bao đồng chí, đồng đội; nhà thơ đã nhớ lại những kí ức khó quên về những năm tháng máu lửa (mùa hè 1972), về hình ảnh đồng đội hi sinh anh dũng; cuối cùng là suy ngẫm của nhà thơ về sự ra đi thanh thản của đồng đội nơi thành cổ.

++ Bài thơ gợi lên trong mỗi người niềm xúc động và biết ơn những thế hệ đã cống hiến hi sinh vì nền độc lập hòa bình ngày hôm nay; nhắc nhở thế hệ trẻ phải sống cống hiến, sống có trách nhiệm, sống xứng đáng với máu xương của cha ông đã thấm trên từng tấc đất mình đứng lên hôm nay.

+ Về hình thức nghệ thuật:

++ Ngôn từ mộc mạc giản dị nhưng giàu giá trị nghệ thuật, gợi hình gợi cảm, gợi liên tưởng và rung động sâu xa.

++ Giọng điệu nhắn nhủ tâm tình giàu chất trữ tình: nhắn nhủ tới đồng đội những người đã chiến đấu và hi sinh,nhắn nhủ tới hôm nay với những người đang sống và đang được hưởng hòa bình, nhắn nhủ với chính mình,nhịp nối giữa 2 điểm cầu đó.

++ Những biện pháp tư từ được sử dụng linh hoạt tạo giá trị biểu hiện hiệu quả: điệp cấu trúc, điệp từ,ẩn dụ,so sánh, cường điệu…

– Nêu tác dụng của thể thơ tự do: Thể thơ tự do, tạo sự phóng khoáng rộng mở cho không gian nghệ thuật và xúc cảm của nhân vật trữ tình.

3) Kết đoạn: Khái quát lại cảm nghĩ của bản thân về bài thơ “Tấc đất Thành cổ” (Phạm Đình Lân)

Bài thơ gợi lên trong mỗi chúng ta niềm xúc động và biết ơn vô hạn đối với những người lính đã không tiếc máu xương của mình, ngã xuống vì hòa bình, thống nhất đất nước; đồng thời thức tỉnh trong ta tình yêu, trách nhiệm với quê hương, đất nước.

Viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ sau khi đọc bài thơ “Tấc đất Thành cổ” của nhà thơ Phạm Đình Lân

Đoạn văn ghi lại cảm nghĩ sau khi đọc bài thơ “Tấc đất Thành cổ” của nhà thơ Phạm Đình Lân (Mẫu 1)

Nhà thơ Phạm Đình Lân là cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu gìn giữ thành cổ Quảng Trị. Bài thơ “Tấc đất Thành cổ” ra đời trong một chuyến đi tình nghĩa của nhà thơ cùng những đồng chí, đồng đội của mình thăm lại thành cổ Quảng Trị – chiến trường năm xưa.  Bài thơ có điểm nhìn đặc biệt, điểm nhìn của một con người trong cuộc, trong cuộc chiến đấu ác liệt năm xưa, nhưng may mắn được bước ra khỏi khói lửa chiến tranh, nay đứng ở hòa bình nhìn lại quá khứ, trực  tiếp thể hiện những trải nghiệm sâu sắc, những xúc cảm mãnh liệt và những tư tưởng giàu giá trị nhân văn. Men theo dòng kí ức của nhà thơ, người đọc như được sống lại những năm tháng chiến tranh ác liệt, đặc biệt là hiện thực mùa hè đỏ lửa 1972 với 81 đại đội, 81 ngày đêm chiến đấu và hi sinh để giữ thành cổ, đã có biết bao tổn thất, mất mát, đã có biết bao đồng đội, đồng chí của nhà thơ ngã xuống, mãi nằm lại nơi thành cổ thiêng liêng trong 81 ngày đêm ác liệt đó” “Tám mươi mốt ngày đêm đất trời ken dày bom đạn/ Cát trắng rang vàng, nghiêng lệch cả dòng sông”. Bằng lối nói cường điệu, nhà thơ đã diễn tả không khí chiến trận ác liệt thủa nào. Giọng thơ như lắng lại trong nỗi niềm xúc động trước những mất mát, hi sinh của những người lính: “Súng trong tay và đôi mắt rực lửa/ Trút hận xuống đầu thù rồi ngã xuống bình yên”. Dưới mỗi bước chân của những người viếng thăm thành cổ, mỗi tấc đất nơi đây đều có xương máu và là nơi đồng đội đang yên nghỉ. Các anh thầm nhắc nhở nhau đi nhè nhẹ bước chân và nói thật khẽ để đồng đội được yên nghỉ dưới bầu trời cao xanh và lời ru của Tổ quốc mẹ hiền. Những người tới thăm hôm nay suy ngẫm: “Thành cổ rộng sao đồng đội tôi nằm chật/ Mỗi tấc đất là một cuộc đời có thật/ Cho hôm nay tôi đến nghẹn ngào”. Đứng từ hòa bình, tác giả mong muốn những người đồng chí đồng đội hi sinh năm đó, nay nằm dưới cỏ xanh đó, mong các anh hãy yên nghỉ và ra đi thanh thản. Thể thơ tự do với sự linh hoạt về vần, nhịp đã tạo sự phóng khoáng rộng mở cho không gian nghệ thuật và xúc cảm của nhân vật trữ tình. Bài thơ lay động nơi sâu thẳm trong tâm hồn người đọc một phần nhờ vào giọng điệu nhắn nhủ tâm tình giàu chất trữ tình của nhà thơ với đồng đội đã mất, với những người đang sống. Bài thơ “Tấc đất Thành cổ” (Phạm Đình Lân) là một trong số những bài thơ xúc động viết về sự hi sinh của những ngưới lính nơi thành cổ Quảng Trị năm xưa, đã gợi lên trong mỗi chúng ta niềm xúc động và biết ơn vô hạn đối với những người lính đã không tiếc máu xương của mình, ngã xuống vì hòa bình, thống nhất đất nước; đồng thời thức tỉnh trong ta tình yêu, trách nhiệm với quê hương, đất nước.

Đoạn văn ghi lại cảm nghĩ sau khi đọc bài thơ “Tấc đất Thành cổ” của nhà thơ Phạm Đình Lân (Mẫu 2)

Bài thơ Tấc đất Thành cổ của nhà thơ Phạm Đình Lân đã để lại trong tôi niềm xúc động sâu sắc và lòng biết ơn vô hạn đối với những người lính đã hi sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Trở lại Thành cổ Quảng Trị – chiến trường khốc liệt trong mùa hè đỏ lửa năm 1972, nhà thơ không chỉ trở về một không gian lịch sử mà còn trở về với ký ức và đồng đội. Điệp ngữ “Nhẹ bước chân và nói khẽ thôi” vang lên như một lời nhắc nhở thiêng liêng, thể hiện sự thành kính trước nơi yên nghỉ của bao người lính đã ngã xuống. Mỗi bước chân hôm nay đều phải nhẹ, bởi dưới lớp cỏ xanh là biết bao cuộc đời đã hóa thân vào đất mẹ, để đất nước có được hòa bình. Mạch cảm xúc của bài thơ được triển khai tự nhiên, sâu lắng. Từ nỗi nghẹn ngào khi nhận ra “mỗi tấc đất là một cuộc đời có thật”, nhà thơ hồi tưởng về những ngày tháng bom đạn ác liệt, nơi tám mươi mốt ngày đêm Thành cổ chìm trong mưa bom bão đạn, dòng Thạch Hãn cũng nghiêng mình trước mất mát, hi sinh. Những câu hỏi “Bạn nằm lại nơi này, nơi nao?” vang lên đầy day dứt, không chỉ là lời gọi đồng đội mà còn là tiếng lòng của cả dân tộc trước những linh hồn liệt sĩ chưa thể gọi tên. Hình ảnh người lính hi sinh trong tư thế chiến đấu, “súng trong tay và đôi mắt rực lửa”, rồi ngã xuống trong bình yên đã khắc họa vẻ đẹp bi tráng, cao cả của thế hệ đi trước. Bài thơ gây ấn tượng bởi ngôn ngữ mộc mạc, giàu sức gợi, giọng điệu tâm tình, nhắn nhủ sâu xa với người đã khuất và cả những người đang sống hôm nay. Thể thơ tự do giúp cảm xúc được tuôn chảy linh hoạt, mở rộng không gian suy tưởng. Tấc đất Thành cổ không chỉ là lời tri ân những người lính đã hi sinh, mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và xứng đáng với máu xương cha ông đã gửi lại trên từng tấc đất quê hương.

Đánh giá bài viết

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online