Đề bài: Viết đoạn văn khoảng 200 chữ nêu cảm nghĩ của em về nội dung đặc sắc của đoạn trích truyện “Chiếc thuyền ngoài xa” của Nguyễn Minh Châu
Lược dẫn: Theo yêu cầu của trưởng phòng tòa soạn, Phùng đến một vùng ven biển miền Trung – nơi mà anh đã từng chiến đấu để săn tìm nghệ thuật và chụp một tấm ảnh thuyền biển, bổ sung cho cuốn lịch năm mới. Sau nhiều ngày “phục kích, săn tìm”, Phùng đã chụp được một bức ảnh tuyệt đẹp về một chiếc thuyền ngoài xa đang lên đênh trên biển với làn sương mờ. Đoạn trích dưới đây là phát hiện vẻ đẹp một cảnh “đắt” trời cho của Phùng
Lúc bấy giờ trời đầy mù từ ngoài biển bay vào. Lại lác đác mấy hạt mưa. Tôi rúc vào bên bánh xích của một chiếc xe tang để tránh mưa, đang lúi húi thay phim, lúc ngẩng lên thấy một chuyện hơi lạ: một chiếc thuyền lưới vó mà tôi đoán là trong nhóm đánh cá ban nãy đang chèo thẳng vào trước mặt tôi.
Có lẽ suốt một đời cầm máy ảnh chưa bao giờ tôi được thấy một cảnh “đắt” trời cho đến như vậy: trước mặt tôi là một bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ. Mũi thuyền in một nét mơ hồ lòe nhòe vào bầu sương mù trắng như sữa có pha đôi chút màu hồng hồng do ánh mặt trời chiếu vào. Vài bóng người lớn lẫn trẻ con ngồi im phăng phắc như tượng trên chiếc mui khum khum, đang hướng mặt vào bờ. Tất cả khung cảnh ấy nhìn qua những cái mắt lưới và tấm lưới nằm giữa hai chiếc gọng vó hiện ra dưới một hình thù y hệt cánh một con dơi, toàn bộ khung cảnh từ đường nét đến ánh sáng đều hài hòa và đẹp, một vẻ đẹp thực đơn giản và toàn bích khiến đứng trước nó tôi trở nên bối rối, trong trái tim như có cái gì bóp thắt vào. Chẳng biết ai đó lần đầu đã phát hiện ra bản thân cái đẹp chính là đạo đức? Trong giây phút bối rối tôi tưởng chính mình vừa khám phá thấy cái chân lí của sự toàn thiện, khám phá thấy cái khoảnh khắc trong ngần của tâm hồn.
(Trích “Chiếc thuyền ngoài xa” của Nguyễn Minh Châu)
Dàn ý đoạn văn nêu cảm nghĩ về nội dung đặc sắc của đoạn trích truyện “Chiếc thuyền ngoài xa” của Nguyễn Minh Châu
Mở đoạn
– Nguyễn Minh Châu là một trong số ” những nhà văn mở đường tài hoa và tinh anh nhất”. Ông không ngừng trăn trở về số phận nhân dân và trách nhiệm của nhà văn, luôn thiết tha truy tìm những hạt ngọc ẩn giấu nơi bề sâu tâm hồn.
– Chiếc thuyền ngoài xa in trong tập Bến quê, là tác phẩm nổi bật nhất của ông, tác phẩm đem đến cái nhìn đúng đắn về cuộc sống và con người. Đoạn trích trên là phần mở đầu bằng phát hiện đầy ấn tượng của nghệ sĩ Phùng – hình ảnh một chiếc thuyền ngoài xa với vẻ đẹp tuyệt mĩ.
Thân đoạn
– Đoạn trích trên hấp dẫn người đọc bởi bức tranh tuyệt mĩ- hình ảnh chiếc thuyền ngoài xa qua con mắt cảm nhận của nhân vật Phùng.
– Theo yêu cầu của trưởng phòng tòa soạn, Phùng đến một vùng ven biển miền Trung – nơi mà anh đã từng chiến đấu để săn tìm nghệ thuật và chụp một tấm ảnh thuyền biển, bổ sung cho cuốn lịch năm mới. Sau nhiều ngày “phục kích, săn tìm”, Phùng đã chụp được một bức ảnh tuyệt đẹp về một chiếc thuyền ngoài xa đang lên đênh trên biển với làn sương mờ. Bức tranh tuyệt vời được tạo nên bởi sương mù, ánh nắng mặt trời và đường nét tinh tế, chẳng khác gì một bức tranh mực tàu của danh họa thời cổ.
+ Đây là cảnh một cảnh kì diệu về chiếc thuyền ngoài xa đang thu lưới trong biển sớm mờ sương mà Phùng đã chớp được: “mũi thuyền in một nét mơ hồ, lòe nhòe vào bầu sương mù trắng như sữa…đang hướng mặt vào bờ” . Trong con mắt Phùng, cảnh tượng đó giống như một bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ.
+ Vẻ đẹp giản dị và toàn bích của thiên nhiên đã đem đến cho nghệ sĩ Phùng niềm hạnh phúc tột cùng. Phùng bối rối trước cái đẹp: “Trong trái tim như có cái gì đó bóp thắt vào”, nhận ra rằng “bản thân cái đẹp chính là đạo đức”. Đó là niềm hạnh phúc của người nghệ sĩ khi bắt gặp cái đẹp, anh nhận ra vai trò thực sự của nghệ thuật.
=> Chiếc thuyền ngoài xa ẩn hiện trong sương sớm chính là cái đẹp của nghệ thuật được con người chiêm ngưỡng ở tầm xa.
Kết đoạn
– Qua đoạn trích trên, người đọc được trải nghiệm vẻ đẹp của bức tranh thiên nhiên. Vẻ đẹp này không chỉ thanh lọc tâm hồn mà còn hướng dẫn con người đến với chân – thiện – mĩ. Để khám phá vẻ đẹp hiếm có đó, nghệ sĩ cần kiên trì trong việc tìm kiếm.Tác giả mang đến cho độc giả trải nghiệm tinh tế về tâm hồn nhạy cảm của nghệ sĩ khi chạm vào cái đẹp. Điều này làm nổi bật phẩm chất tìm kiếm những đặc biệt trong cuộc sống đầy phức tạp của nhà văn Nguyễn Minh Châu.

Đoạn văn nêu cảm nghĩ về nội dung đặc sắc của đoạn trích truyện “Chiếc thuyền ngoài xa” của Nguyễn Minh Châu (Mẫu 1)
Nguyễn Minh Châu là nhà văn luôn trăn trở đi tìm vẻ đẹp ẩn sâu trong đời sống và con người, và đoạn mở đầu truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa đã thể hiện rõ điều đó qua phát hiện nghệ thuật đầy ấn tượng của nhân vật Phùng. Theo yêu cầu của tòa soạn, Phùng đến vùng biển miền Trung để chụp ảnh cho cuốn lịch năm mới và sau nhiều ngày kiên trì “săn tìm”, anh đã bắt gặp một cảnh tượng “đắt” trời cho: hình ảnh chiếc thuyền ngoài xa ẩn hiện trong làn sương sớm. Qua con mắt của người nghệ sĩ, cảnh vật hiện lên như một bức tranh mực tàu cổ điển với đường nét mơ hồ, ánh sáng hài hòa và bố cục hoàn chỉnh. Vẻ đẹp ấy giản dị nhưng toàn bích, khiến Phùng bối rối, xúc động đến nghẹn ngào và nhận ra rằng “bản thân cái đẹp chính là đạo đức”. Đó là khoảnh khắc hạnh phúc tột cùng của người nghệ sĩ khi chạm đến cái đẹp thuần khiết, một vẻ đẹp thanh lọc tâm hồn và nâng con người lên những giá trị chân – thiện – mĩ. Qua đoạn trích, Nguyễn Minh Châu đã gửi gắm quan niệm sâu sắc về nghệ thuật: cái đẹp chân chính có sức cảm hóa mạnh mẽ và cần được tìm kiếm bằng sự kiên trì, nhạy cảm của tâm hồn.
Đoạn văn nêu cảm nghĩ về nội dung đặc sắc của đoạn trích truyện “Chiếc thuyền ngoài xa” của Nguyễn Minh Châu (Mẫu 2)
Đoạn trích mở đầu truyện Chiếc thuyền ngoài xa gây ấn tượng mạnh bởi bức tranh thiên nhiên tuyệt mĩ được nhìn qua lăng kính tinh tế của người nghệ sĩ Phùng. Hình ảnh chiếc thuyền lưới vó thấp thoáng trong màn sương mờ, với mũi thuyền lòe nhòe, ánh hồng của mặt trời và những con người ngồi im phăng phắc đã tạo nên một vẻ đẹp hài hòa, cổ điển và đầy chất thơ. Trong khoảnh khắc ấy, Phùng như quên đi thực tại, chỉ còn đắm chìm trong cảm giác rung động trước cái đẹp hoàn mỹ của thiên nhiên. Cảnh tượng ấy khiến anh nhận ra vai trò thiêng liêng của nghệ thuật và tin rằng cái đẹp có khả năng dẫn dắt con người đến với đạo đức. Chiếc thuyền ngoài xa vì thế không chỉ là một hình ảnh thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho vẻ đẹp nghệ thuật được chiêm ngưỡng từ khoảng cách xa, khi con người chưa chạm đến những góc khuất của đời sống. Qua đoạn trích, Nguyễn Minh Châu đã cho người đọc trải nghiệm sự rung cảm sâu sắc của một tâm hồn nghệ sĩ nhạy bén, đồng thời khẳng định khát vọng khám phá và trân trọng những vẻ đẹp tinh khôi giữa cuộc sống vốn nhiều phức tạp.
