Đề bài: Viết đoạn văn miêu tả một trận bão lụt khủng khiếp mà em đã chứng kiến
Dàn ý Đoạn văn miêu tả một trận bão lụt khủng khiếp
1. Mở đoạn:
– Cảnh bão lụt xảy ra vào thời điểm nào?
– Cảnh bão lụt xảy ra ở đâu?
2. Thân đoạn:
* Tả cụ thể cảnh mưa bão và lũ lụt:
– Trời mưa lớn kéo dài nhiều ngày, gió lớn, nhiều cây cối bị gãy đỏ, một số mái nhà bị gió thổi bay.
– Nước sông dâng cao.
– Đồng ruộng, xóm làng ngập trong biển nước.
– Bà con những vùng ảnh hưởng được đưa đến nơi an toàn.
– Sinh hoạt rất thiếu thốn, khó khăn.
– Sau cơn bão, chính quyền giúp dân ổn định đời sống.
– Nhân dân cả nước quan tâm cứu trợ về mặt vật chất, động viên về mặt tinh thần.
3. Kết đoạn:
– Nêu cảm xúc của bản thân về trận bão lụt đó.

Đoạn văn miêu tả một trận bão lụt khủng khiếp (Mẫu 1)
Những ngày tháng bảy âm lịch luôn là thời gian lo âu của người dân quê em, bởi năm nào bão lũ cũng ập đến. Năm ấy, cơn bão số 10 tiến vào khiến ai nấy đều thấp thỏm. Gió rít lên từng hồi, trời đen kịt, sóng biển dâng cao. Mọi người trong làng khẩn trương gia cố nhà cửa, đưa gia súc lên cao và chuẩn bị sẵn sàng sơ tán. Em chỉ kịp ôm chặt những quyển vở vào lòng, sợ chúng bị ướt mà không còn gì để học. Bão đổ bộ, gió giật làm tung cả những mái nhà, cây cối chao đảo, gãy đổ khắp đường, nước tràn khắp nơi. Trong ủy ban xã, mọi người nhìn ra ngoài chỉ thấy một màu trắng xóa. Tiếng gió rít hòa cùng tiếng khóc, tiếng than thở vang lên não nề của mọi người, chỉ biết cầu mong bão sớm tan. Nhưng rồi ai cũng động viên nhau cố gắng vượt qua. Khi bão tan, nước lũ vẫn dâng cao, nhà cửa ngập chìm trong biển nước. Nhìn căn nhà mình chỉ còn lại mái nhấp nhô, em thấy tim nghẹn lại. Rất may, đoàn cứu trợ sớm đến, mang những nhu yếu phẩm cần thiết và những lời động viên chân thành cho bà con quê em. Các chú bộ đội cùng người dân dọn dẹp, dựng lại nhà cửa. Dù mất mát nhiều nhưng ai nấy đều mừng vì người thân vẫn an toàn. Cơn bão ấy tuy không lớn nhất, nhưng để lại trong em nỗi ám ảnh sâu sắc về sức mạnh khủng khiếp của thiên nhiên và lòng kiên cường của con người quê em.
Đoạn văn miêu tả một trận bão lụt khủng khiếp (Mẫu 2)
Quê em mọi người hay nói: hạn hán chưa qua lũ lụt đã tới. Mùa bão năm nay, cơn bão lụt đã đi qua miền quê yên bình của em như bao năm trước nó đã từng đi qua. Hôm ấy, biển bắt đầu động, ghe thuyền không còn ra biển nhiều nữa. Tất cả người dân quê em đã chuẩn bị sống cùng bão lũ. Gió gào rít, gầm rú cào vào từng cửa nhà. Bầu trời xám xịt, những đám mây lì lợm cố bám víu vào nhau không cho một tia nắng nào lọt qua. Trời mưa rất to, kéo dài nhiều ngày liền. Nước mưa như giận dữ điều gì mà ào ào đổ xuống. Cơn mưa này chưa ngớt cơn mưa khác lại tới, ròng rã suốt ngày đêm. Nước sông đục ngầu màu phù sa, cuồn cuộn dâng cao. Nước sông dần lấn vào ruộng đồng, làng xóm quê em. Sáng ngủ dậy nước sông đã dâng vào đến sân. Chỉ một lúc sau xóm làng đã ngập trong biển nước. Chứng kiến cảnh đó, người dân ai cũng đau lòng. Thật may mắn vì công tác phòng hộ tốt mà tất cả người dân quê em đã được đưa lên những vùng đất cao để tránh lũ lụt. Tuy nhiên sinh hoạt của mọi người đều rất thiếu thốn, khó khăn. Nước lũ vẫn chưa rút, ai nấy đều mỏi mệt, chán nản. “Sau cơn mưa trời lại sáng”, cuối cùng cơn bão lũ cũng qua đi. Mọi thứ đều bị tàn phá nặng nề. Ai nấy đều buồn bã nhưng không ai oán trách, không than vãn. Mọi người lại bắt tay nhau cùng dọn dẹp nhà cửa, chắn lại hàng rào, tìm người thất lạc. Đối với người dân quê em, cơn bão qua đi là điều may mắn nhất rồi. Thiên tai thật đáng sợ, nó gây nhiều thiệt hại cho con người. Những chính trong những lúc khó khăn ấy em mới thấy được cái quý giá của tình người. Em thêm trân trọng những tháng ngày yên bình ít ỏi của quê hương.
Đoạn văn miêu tả một trận bão lụt khủng khiếp (Mẫu 3)
Hai ngày cuối tuần vừa qua, bão về quê em. Vì là một vùng quê có khí hậu ôn hòa thuận lợi nên từ nhỏ em chưa từng thấy quê mình phải trải qua bất kì một trận bão lớn như vậy. Mọi người đã được thông báo về cơn bão gần một tuần trước nên mỗi gia đình đều chủ động chuẩn bị cùng với đó là những công tác chung của cả xã. Việc ứng phó vơi cơn bão được các bác lãnh đạo chỉ đạo rất cẩn thận và nhanh chóng. Những cây cao đã được buộc cành cho cẩn thận, nhà ai cũng kiểm tra lại mái nhà, cống thoát nước, những cửa sổ được buộc chặt phòng khi bão có thể bật tung. Lương thực cũng được tích trữ và công tác di tản trong trường hợp xấu nhất cũng được phổ biến đến tất cả các hộ gia đình. Gần đến cơn bão, chiều hôm ấy, trời mùa hè mà mới ba giờ chiều đã bắt đầu tối sầm lại, mây đen bắt đầu kéo đến và dần vần vũ trên bầu trời đen kịt. Gió thổi mạnh và không ngớt khiến cho bụi bay tứ tung, cây lá nghiêng ngả trong chốc lát. Rồi sấm đùng đoàng và chớp rạch trên nền trời những ranh giới mông lung. Điện các nhà được cắt để bảo đảm an toàn trong cơn bão nên trong nhà lại càng tối. Chỉ một lát sau, mưa bắt đầu như trút nước. Ngồi trong nhà cùng bố mẹ, em chỉ nghe thấy tiếng gió rít từng cơn, tiếng mưa nghe thật kinh hãi. Từ cửa sổ nhìn ra, bên ngoài chỉ còn nhìn thấy một màu trắng xóa, sấm chớp cứ vài chục phút lại đánh xuống như tiếng nổ của ngàn quả pháo cùng lúc. Nhưng rồi cơn bão cũng đi qua, bầu trời trở nên xanh trong vào ngày hôm sau và khi ấy, không gian hiện ra trong tan xác, tiêu điều. Nước lũ phải nửa ngày mới rút hết, khi rút để lộ ra những cành cây khô, những mái tôn bị bão cuốn phăng. Cây cối gần như không có cây nào còn nguyên vẹn, đến cả cột điện cũng gãy đổ. Nhưng có một may mắn đó là tuy có thiệt hại nhiều về của nhưng không có một thiệt hại nào về người. Sau cơn bão, mọi người bắt tay ngay vào khắc phục hậu quả sau bão với sự giúp đỡ của các chú bộ đội. Mỗi lần nhớ lại cơn bão ấy là em lại cảm thấy rùng mình. Em hi vọng quê mình và Tổ quốc mình sẽ không phải đón bất kì cơ bão nào như vậy.
