Đề bài: Viết đoạn văn phân tích nhân vật Vũ Như Tô
Dàn ý Đoạn văn phân tích nhân vật Vũ Như Tô
1. Mở đoạn:
– Giới thiệu khái quát về nhân vật Vũ Như Tô.
2. Thân đoạn:
– Vũ Như Tô là một kiến trúc sư thiên tài:
+ Là một kiến trúc sư thiên tài, là hiện thân của hoài bão lớn lao, cao đẹp, là nhân tài “ngàn năm chưa dễ co một”.
+ Tài năng của ông được thể hiện: “chỉ vẩy bút là chim hoa đã hiện lên”, “sai khiến gạch đá như viên tướng cầm quân, có thể xây dựng lâu đài cao cả, “nóc vờn mây mà không hề tính sai một viên gạch nhỏ”.
– Là một có nhân cách lớn, có lí tưởng đẹp đẽ, phẩm chất người nghệ sĩ chân chính gắn bó với nhân dân; có tình yêu, sự say mê cái đẹp, khát vọng sáng tạo cái đẹp:
+ Phản đối thói ăn chơi sa đọa của vua Lê Tương Dực nên lúc đầu từ chối xây Cửu Trùng Đài, bị vua dọa giết nhưng Vũ Như Tô vẫn tỏ rõ là người đầy bản lĩnh, không khuất phục trước uy quyền, dù đó là uy quyền tối cao.
+ Được Đan Thiềm động viên, Vũ Như Tô đã bằng lòng xây dựng Cửu Trùng Đài với mong muốn trổ hết tài năng để xây dựng một tòa lâu đài vĩ đại “bền bỉ như trăng sao” “có thể tranh tinh xảo với hóa công” để cho dân ta “nghìn thu còn hãnh diện”.
– Vũ Như Tô với bi kịch giữa nghệ thuật và hiện thực đời sống:
+ Vì quá đam mê và chạy theo lí tưởng nghệ thuật của mình, Vũ Như Tô quên mất rằng chính việc xây Cửu Trùng Đài đã cướp đi mồ hôi, nước mắt và tính mạng của bao nhiêu người
– Lí tưởng, ước mơ xây một toà đài cao cả, nguy nga, tráng lệ lại cao siêu, thuần tuý hoàn toàn thoát li khỏi hoàn cảnh lịch sử xã hội của đất nước, xa rời đời sống nhân dân.
– Ảo tưởng có thể lơi dụng giai cấp cầm quyền tàn bạo để thực hiện mục đích chân chính mà ông đã tự đưa mìn vào vị trí và kẻ thù của nhân dân.
– Do chưa nhận ra thực tế tàn nhẫn mà quyết định, sống chết cùng Cửu Trùng Đài, không nghe Đan Thiềm đi trốn nên rơi vào bi kịch (khát vọng lớn nhưng lầm lạc trong suy nghĩ và hành động).
3. Kết đoạn:
– Khẳng định nghệ thuật xây dựng nhân vật Vũ Như Tô.
– Trình bày cảm nhận bản thân về hình tượng nhân vật.

Đoạn văn phân tích nhân vật Vũ Như Tô (Mẫu 1)
Nguyễn Huy Tưởng là nhà tiểu thuyết, nhà viết kịch có thiên hướng về đề tài lịch sử. Qua những tác phẩm này, ông thể hiện quan điểm nghệ thuật mới mẻ, trong đó Vũ Như Tô là tác phẩm kịch tiêu biểu nhất. Tác phẩm phản ánh bi kịch của người nghệ sĩ tài hoa sinh nhầm thời, đồng thời nêu bật mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống, điều được thể hiện rõ trong đoạn trích Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài. Vũ Như Tô là người nghệ sĩ thiên tài, có khát vọng sáng tạo cái đẹp để tôn vinh đất nước. Ông dồn hết tâm huyết xây dựng Cửu Trùng Đài – công trình nghệ thuật “bền như trăng sao”, coi đó là lý tưởng sống cao quý. Tuy nhiên, ông lại không nhận ra bi kịch khi lý tưởng ấy tách rời đời sống nhân dân. Để xây đài, dân chúng phải chịu sưu cao thuế nặng, lầm than khổ cực, khiến họ phẫn uất nổi dậy. Đến phút cuối, Vũ Như Tô vẫn tin mình vô tội, chỉ đến khi Cửu Trùng Đài cháy rụi, ông mới đau đớn nhận ra giấc mộng nghệ thuật đã sụp đổ. Bi kịch của Vũ Như Tô là bi kịch của người nghệ sĩ tài hoa nhưng xa rời hiện thực. Cửu Trùng Đài tuy tuyệt mỹ nhưng không “tuyệt thiện”, vì thế tất yếu bị hủy diệt. Qua đó, Nguyễn Huy Tưởng gửi gắm thông điệp sâu sắc: nghệ thuật chân chính phải gắn bó với cuộc đời, vì con người. Đoạn trích thể hiện rõ tài năng kịch nghệ bậc thầy của ông trong việc xây dựng mâu thuẫn, tính cách và ngôn ngữ kịch giàu giá trị biểu cảm.
Đoạn văn phân tích nhân vật Vũ Như Tô (Mẫu 2)
Từ một sự kiện có thật ở thế kỷ XVI dưới triều vua Lê Tương Dực, nhà văn Nguyễn Huy Tưởng đã hư cấu thành vở kịch Vũ Như Tô, để lại cho người đọc nhiều suy ngẫm về mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống. Trong đó, đoạn trích Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài thể hiện rõ nhất tấn bi kịch của người nghệ sĩ tài hoa nhưng sinh không gặp thời, cống hiến cả đời cho lý tưởng nghệ thuật mà không hiểu hết giá trị chân chính của nó. Vũ Như Tô là vở bi kịch năm hồi, viết năm 1941, lấy bối cảnh Thăng Long xưa. Nhân vật chính, Vũ Như Tô, là kiến trúc sư tài giỏi, có hoài bão lớn muốn xây dựng những công trình vĩ đại cho dân tộc. Ban đầu ông kiên quyết không phục vụ hôn quân Lê Tương Dực, nhưng sau khi được Đan Thiềm khuyên nhủ, ông đồng ý xây Cửu Trùng Đài với mong muốn tạo nên một công trình nghệ thuật vĩnh cửu, làm rạng danh đất nước. Tuy nhiên, lý tưởng đẹp đẽ ấy lại xa rời hiện thực. Để hoàn thành Cửu Trùng Đài, nhân dân phải chịu sưu cao thuế nặng, khổ cực lầm than. Vũ Như Tô vì quá say mê cái đẹp mà mù quáng, không nhận ra rằng nghệ thuật tách rời cuộc sống sẽ trở nên vô nghĩa. Ông vô tình tiếp tay cho bạo chúa, khiến dân oán hận, để rồi công trình chưa hoàn tất đã bị thiêu rụi, còn ông phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. Bi kịch của Vũ Như Tô là bi kịch của người nghệ sĩ chỉ sống cho cái đẹp mà quên mất con người. Ông vừa là tội nhân khi phục vụ hôn quân, vừa là nạn nhân của chính lý tưởng nghệ thuật thuần túy. Câu chuyện gợi lại lời dạy của Nguyễn Du: “Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài.” Qua đó, Nguyễn Huy Tưởng gửi gắm thông điệp sâu sắc: nghệ thuật chỉ thật sự có ý nghĩa khi gắn bó với đời sống nhân dân, vì con người mà phục vụ. Với nghệ thuật kịch đặc sắc, giàu kịch tính và chiều sâu tư tưởng, Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài đã khắc họa rõ chân dung người nghệ sĩ tài hoa, đồng thời đặt ra bài học nhân sinh sâu sắc về mối quan hệ giữa cái đẹp và cuộc sống.
