Đề bài: Một buổi sáng, em đi đến trường sớm để tưới nước cho bồn hoa trước lớp. Một cây hoa đang ủ rũ vì bị ai đó vặt lá, bẻ cành, làm rụng hết cánh hoa. Em nghe như nó thủ thỉ kể về chuyện đó. Hãy kể lại câu chuyện buồn của hoa.
Dàn ý Đoạn văn kể lại câu chuyện buồn của bông hoa
*Mở đoạn: Giới thiệu nhân vật, tình huống truyện
*Thân đoạn:
– Cây hoa tự giới thiệu về bản thân: đẹp, hoàn hảo, đang khoe sắc, tỏa hương làm đẹp cho ngôi trường, được nhiều bạn học sinh chú ý, khen ngợi. Nó cảm thấy hãnh diện, tự hào.
– Cây hoa kể chuyện bị bẻ cành, vặt lá, bị rụng hết cánh hoa (kết hợp kể, tả biểu cảm)
– Cây hoa đau đớn, xót xa khi mình bị tổn thương và cảm thấy rất buồn trước hành vi phá hoại môi trường, hủy hoại cây xanh (kết hợp kể, tả biểu cảm)
– Lời nhắc nhở và mong muốn của cây với những học sinh (nói riêng) và con người (nói chung)
*Kết đoạn: Suy nghĩ của người kể và lời nhắn gửi tới mọi người.

Đoạn văn kể lại câu chuyện buồn của bông hoa (Mẫu 1)
Một buổi sáng tinh mơ, em đến trường sớm để tưới nước cho bồn hoa trước lớp. Đang mải loay hoay với chiếc bình tưới nhỏ, em bỗng thấy một bông hoa mười giờ ủ rũ, cánh rụng gần hết, vài chiếc lá non cũng bị ai đó bẻ gãy. Em nhẹ nhàng cúi xuống thì nghe như có tiếng thủ thỉ vang lên:
– Bạn ơi, mình đau lắm… Đêm qua, có ai đó đã vô tình ngắt lá, bẻ cành và làm rụng hết những cánh hoa của mình. Bao công sức vươn lên đón nắng, đón mưa, chỉ mong một ngày được khoe sắc cùng các bạn hoa khác, vậy mà nay mình chỉ còn trơ lại thân gầy guộc.
Nghe hoa kể, lòng em chợt nhói buốt. Em tức giận lẩm bẩm:
– Tại sao lại có những người vô ý thức đến thế? Họ không hề nghĩ rằng cây hoa cũng là sinh mệnh, cũng cần được yêu thương, chăm sóc. Nếu ai cũng tùy tiện vặt lá, bẻ cành, rồi mai này sân trường còn đâu những bồn hoa rực rỡ?
Hoa dường như nghẹn ngào đáp lại:
– Bạn là người đầu tiên lắng nghe và cảm thông cho nỗi buồn của mình. Cảm ơn bạn nhiều lắm.
Em khẽ vuốt ve nhành hoa còn sót lại, mỉm cười động viên:
– Đừng buồn nữa nhé! Rồi những chồi non mới sẽ mọc ra, những cánh hoa mới sẽ lại nở. Mình sẽ chăm sóc và bảo vệ để bạn nhanh chóng hồi sinh, tiếp tục khoe hương sắc, làm đẹp cho sân trường.
Hoa rung rinh như đáp lời cảm ơn. Em bước vào lớp mà trong lòng tràn đầy niềm vui. Dù chỉ là một việc nhỏ, nhưng em thấy mình vừa làm được điều có ý nghĩa: bảo vệ một mầm sống bé nhỏ và gửi gắm trong đó tình yêu thương với thiên nhiên, môi trường.
Đoạn văn kể lại câu chuyện buồn của bông hoa (Mẫu 2)
Một buổi sáng, em đi đến trường sớm để tưới nước cho bồn hoa trước lớp. Bước vào sân trường, em bất ngờ khi thấy một cây hoa trong bồn đang rũ xuống, lá héo quắt, cánh hoa thì rụng tả tơi. Em cúi xuống chăm chú nhìn thì dường như nghe thấy tiếng hoa thủ thỉ buồn bã:
– Bạn ơi, hôm qua có mấy người vô ý đã nghịch ngợm bẻ gãy cành, vặt hết lá của mình. Những cánh hoa vừa nở cũng bị họ vứt xuống đất, chẳng chút xót thương. Mình đau đớn và buồn lắm…
Nghe hoa kể, em thấy lòng nặng trĩu. Em khẽ thì thầm như để an ủi:
– Tội nghiệp bạn quá! Sao lại có người vô ý thức như vậy, chẳng biết yêu thương cây cỏ. Bạn đừng buồn nhé, rồi mình sẽ chăm sóc để bạn lại xanh tươi, lại khoe sắc rực rỡ.
Hoa như rung rinh trong gió, giọng nghẹn ngào nhưng cũng ấm áp hơn:
– Cảm ơn bạn, chỉ cần có người quan tâm đến mình thôi là mình đã thấy đỡ buồn rồi.
Em mỉm cười, tưới nhẹ từng giọt nước mát vào gốc hoa, lòng thầm hứa sẽ bảo vệ và chăm sóc bồn hoa cẩn thận hơn. Câu chuyện ấy khiến em hiểu rằng cây hoa cũng có linh hồn, cũng biết đau khi bị làm hại và hạnh phúc khi được yêu thương. Từ đó, em càng thêm trân trọng, yêu quý thiên nhiên và mong mọi người xung quanh cũng sẽ nâng niu từng bông hoa nhỏ bé, bởi chúng góp phần làm cho trường lớp thêm tươi đẹp và cuộc sống của chúng ta thêm trong lành.
