Đề bài: Em hãy viết đoạn văn trình bày cảm nhận của em về hình ảnh người bố trong đoạn trích Tuổi thơ im lặng:
Những ngón chân của bố khum khum, lúc nào cũng như bám vào đất để khỏi trơn ngã. Người ta nói “đấy là bàn chân vất vả”. Gan bàn chân bao giờ cũng xám xịt và lỗ rỗ, bao giờ cũng khuyết một miếng, không đầy đặn như gan bàn chân người khác. Mu bàn chân mốc trắng, bong da từng bãi, lại có nốt lấm tấm. Đêm nào bố cũng ngâm nước nóng hòa muối, gãi lấy gãi để rồi xỏ vào đôi guốc mộc. Khi ngủ bố rên, rên vì đau mình, nhưng cũng rên vì nhức chân. Rượu tê thấp không tài nào xoa bóp khỏi. Bố đi chân đất. Bố đi ngang dọc đông tây đâu đâu con không hiểu. Con chỉ thấy ngày nào bố cũng ngâm chân xuống nước, xuống bùn để câu quăng. Bố tất bật đi từ khi sương còn đẫm ngọn cây ngọn cỏ. Khi bố về cũng là lúc cây cỏ đẫm sương đêm. Cái thúng câu bao lần chà đi xát lại bằng sắn thuyền. Cái ống câu nhẵn mòn, cái cần câu bóng dấu tay cầm… Con chỉ biết cái hòm đồ nghề cắt tóc sực mùi dầu máy tra tông-đơ, cái ghế xếp bao lần thay vải, nó theo bố đi xa lắm. Bố ơi! Bố chữa làm sao được lành lặn đôi bàn chân ấy: đôi bàn chân dầm sương dãi nắng đã thành bệnh. Bố bảo: Bàn chân con phải giữ gìn để mà đi cho thật khỏe, thật xa!
(Trích Tuổi thơ im lặng, Duy Khán, NXB Kim Đồng, 1986)
Dàn ý Đoạn văn trình bày cảm nhận về hình ảnh người bố trong đoạn trích Tuổi thơ im lặng
* Hình thức: Đảm bảo đoạn văn không xuống dòng với dung lượng 200 chữ, khoảng 20 dòng
* Nội dung:
– Đoạn trích từ Tuổi thơ im lặng của Duy Khán, hình ảnh người bố hiện lên đầy chân thực và cảm động qua những chi tiết giản dị mà sâu sắc. Đôi bàn chân của bố, khum khum bám đất, gan bàn chân xám xịt, lỗ rỗ, và mu bàn chân mốc trắng, đã khắc họa rõ nét sự vất vả và lam lũ của một người lao động ngày đêm tất bật mưu sinh.
– Bố không quản ngại sương sớm hay nắng chiều, ngâm chân trong bùn nước để câu quăng, đi khắp đông tây để mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho gia đình. Những dụng cụ lao động, từ cái thúng câu, ống câu đến ghế xếp, đều ghi dấu bao nhọc nhằn và nỗ lực của bố. Tình yêu thương của bố dành cho con càng được thể hiện qua lời dặn dò giản dị mà sâu sắc: “Bàn chân con phải giữ gìn để mà đi cho thật khỏe, thật xa!”
– Từ hình ảnh người bố, em cảm nhận được sự hy sinh thầm lặng, tình yêu thương vô bờ, và bài học trân trọng giá trị của lao động, của những gì bình dị mà cao quý trong cuộc sống.

Đoạn văn trình bày cảm nhận về hình ảnh người bố trong đoạn trích Tuổi thơ im lặng (Mẫu 1)
Trong đoạn trích Tuổi thơ im lặng của Duy Khán, hình ảnh người bố hiện lên thật gần gũi mà xúc động qua đôi bàn chân khum khum, xám xịt, lỗ rỗ. Đó không chỉ là một chi tiết miêu tả chân thực mà còn là biểu tượng của sự lam lũ, vất vả, gắn liền với cả cuộc đời cơ cực của người cha. Bàn chân ấy gầy gò, bong tróc vì dãi dầu sương nắng, vì những tháng ngày lặn lội mưu sinh để nuôi con. Nó có thể thô ráp, khiếm khuyết nhưng lại mang một vẻ đẹp thiêng liêng bởi chứa đựng tình thương sâu nặng. Chính đôi bàn chân tảo tần ấy đã thay cha nói lên sự hy sinh thầm lặng dành cho gia đình, dành cho con. Qua cách quan sát tỉ mỉ và miêu tả đầy cảm xúc, ta còn nhận ra tình yêu thương và lòng biết ơn tha thiết của người con đối với cha mình. Bởi chỉ khi thật sự thấu hiểu và trân trọng, người con mới có thể ghi lại những chi tiết giản dị mà chân thực đến vậy. Hình ảnh bàn chân cha vì thế không chỉ gợi lên sự vất vả, hy sinh, mà còn khắc sâu trong lòng ta bài học về tình phụ tử thiêng liêng, cao quý. Đọc đoạn trích, mỗi người như soi lại chính mình: ta đã thực sự quan tâm, thấu hiểu, và biết ơn cha mẹ hay chưa? Hình ảnh người cha lam lũ, tần tảo sẽ mãi là biểu tượng bất diệt của tình thương, là điểm tựa tinh thần nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành.
Đoạn văn trình bày cảm nhận về hình ảnh người bố trong đoạn trích Tuổi thơ im lặng (Mẫu 2)
Tình phụ tử là một thứ tình cảm thiêng liêng và quý giá trong cuộc đời mỗi người. Hình ảnh bàn chân người bố trong câu chuyện trên chính là một minh chứng cho thứ tình cảm thiêng liêng ấy. Trong câu chuyện, đôi chân của người bố được người con miêu tả một cách chân thực nhất bằng cách từ láy như “khum khum, xám xịt, lỗ rỗ” và một số hình ảnh khác đã gợi lên hình ảnh đôi chân đầy vất vả. Đôi chân ấy xứt xát, không hoàn hảo, gầy gò và dãi dầm mưa nắng tưởng chừng như yếu ớt nhưng lại vô cùng quý giá vì người bố đã dùng chính đôi chân ấy đã nuôi nấng nên người con. Ta có thể thấy hình ảnh một ông bố vô cùng yêu thương con và sẵn sàng hi sinh bản thân để làm sao cho con cuộc thi tốt nhất qua câu chuyện. Hình ảnh đôi chân ấy chính là một hình ảnh ẩn dụ đầy cao đẹp cho hết thảy thứ tình cảm nói chung và tình phụ tử nói riêng đầy thiêng liêng, cao quý. Qua việc miêu tả chi tiết ấy ta cũng có thể thấy rõ được tình cảm của người con dành cho bố mình. Chỉ có thể là tình cảm yêu quý, kính trọng đến vô cùng thì mới có thể quan sát và miêu tả vô cùng cảm động như thế. Qua câu chuyện trên mỗi người trong chúng ta cần hiểu được sự thiêng liêng của tình phụ tử và nhìn nhận lại bản thân mình về những cách ứng xử, nói chuyện và thái độ, tình cảm chúng ta giành cho bố mẹ.
